Đại vương Arthur đẹp trai
Anh bảo Bạch Tinh Ngôn đừng đi, cô ở lại thật.
Cô không khó chịu, cũng không cãi lại mà ngoan ngoãn ngồi xổm xuống một góc, cố gắng cách anh thật xa, thậm chí còn không dám nhúc nhích.
Tất nhiên cũng không có ý định ra tay giúp anh.
Cô cứ như vậy làm khóe mắt Dung Cảnh Mặc co giật.
Anh cũng không có ý làm khó cô, cứ ở trước mặt cô mà tắm.
Trông anh vô cùng thoải mái, dù là cởi áo cởi quần hay là chà sát cơ thể cũng không có chút nào kiêng dè.
Bạch Tinh Ngôn ở lại thực ra là vì lo lắng anh vừa uống rượu xong lại tắm nước nóng sẽ xảy ra chuyện gì.
Không nghĩ tới toàn bộ quá trình lại được thưởng thức một bữa tiệc trai đẹp.
Mặt cô bỗng đỏ lên.
Dung Cảnh Mặc giống như là không thấy sự tồn tại của cô, ở trong bồn tắm hơn mười phút, sau đó sờ sờ khăn tắm, không sờ thấy.
Sờ nữa, vẫn không được cái gì. Anh cũng chẳng thèm lau người, cứ thể đứng dậy trước mắt cô.
Ào!
Tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm yên tĩnh, sàn nhà tắm ướt một khoảng.
Bạch Tinh Ngôn không được tự nhiên mà nhìn đi chỗ khác.
Dung Cảnh Mặc ngược lại vẫn cứ tự nhiên như thế, cặp chân dài bước ra khỏi bồn tắm, chân bước thẳng tắp đi ra bên ngoài.
Sau khi rời khỏi thì đi tìm khăn lông, lau tóc, tìm áo choàng, đôi chân thôn dài cứ đi qua đi lại trước mặt Bạch Tinh Ngôn, cũng không cảm thấy xấu hổ.
Ánh mắt Bạch Tinh Ngôn tránh trái tránh phải mà vẫn không tránh được, không còn cách nào khác, cô đỏ mặt nhắc nhở: "Dung Cảnh Mặc, anh mặc quần áo vào đi!"
"Chưa thấy bao giờ à?"Dung Cảnh Mặc nghiên đầu nhìn cô. Anh khoác một cái áo choàng màu trắng, thắt lưng buộc một cách lười biếng.
"Đêm nay tôi ngủ ở tầng dưới!"Bạch Tinh Ngôn thấy anh dường như cũng không cần giúp đỡ gì, vì vậy ôm gối định đi ra ngoài.
Còn chưa đến cửa phòng, giọng của Dung Cảnh Mặc đã vang lên từ đằng sau: "Qua bảy ngày rồi!"
Bạch Tinh Ngôn nghe anh nói thế thì suýt nữa va đầu vào cửa.
Anh thậm chí còn đếm ngày nữa.
"Bây giờ muộn lắm rồi, ngày mai anh còn phải tới công ty nữa mà? Tôi ở đây sẽ quấy rầy anh!" Như sợ anh sẽ bắt cô ở lại, cô vội nói lí do rồi chạy luôn xuống dưới.
Dung Cảnh Mặc cũng không vội vàng.
Chỉ cần không phải là trong thời kì đặc biệt của cô thì chuyện kia anh muốn làm lúc nào chẳng được.
Đêm nay là đêm thứ hai hai người họ chia phòng.
Bạch Tinh Ngôn vẫn ngủ trên sô pha như trước, hôm sau tỉnh dậy thì phát hiện mình bị cảm.
Cảm vặt thế này cô cũng không để ý lắm, ăn sáng xong thì thu xếp đến công ty.
Hôm nay Lâm Lạc cần phải quay một quảng cáo, vì Bạch Tinh Ngôn vừa mới phụ trách cô ấy nên cô cũng phải đi cùng.
Quảng cáo này quay ở bờ biển, sau khi quay được một nửa thì chuông điện thoại của cô vang lên.
Tiếng chuông không to lắm, xung quang còn toàn là tiếng nước biển, điện thoại đổ chuông ba bốn lần cô cũng không biết.
Đến tận lần thứ năm, một nhân viên công tác mới phát hiện ra, người này hét lên: "Cô Bạch, cô có cuộc gọi quốc tế, Đại vương Arthur gọi!"
Bạch Tinh Ngôn hơi ngẩn ra, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía này, ngừng công việc lại chạy qua lấy di động.
Vừa mở màn hình đã thấy năm cuộc gọi nhỡ.
Các cuộc gọi nhỡ đều hiện tên, tất cả đều là "đại vương Arthur."
Tay hơi run run, cô lập tức mở Wechat.
Không ngoài dự tính, gọi điện không được, đối phương lập tức nhắn Wechat cho cô.
Nickname Wechat là:"Đại vương Arthur đẹp trai".
Nội dung tin nhắn là: "Tiểu Bạch, mẹ ở bên kia có khỏe không? Sao lại không nghe điện thoại của con?"
Bạch Tinh Ngôn thất thần nhìn chằm chằm tin nhắn trong điện thoại, khóe môi hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng...
Tôi giúp cô, hiệu quả hơn nhiều
Cô cười rất xinh đẹp, giống như tất cả mọi ánh sáng đều tập trung hết người cô, cả gương mặt đều bừng sáng.
Nhân viên công tác vừa nhắc cô có điện thoại ban nãy đang đứng bên cạnh, nhìn cô thế thì ngây ngẩn cả người, mất hồn một lúc mới khen ngợi: "Cô Bạch à, cô thật xinh đẹp!"