⬅ Trước Tiếp ➡
"Cảm ơn, tôi đi gọi điện một lát!"Bạch Tinh Ngôn cười với cô ấy rồi cầm điện thoại đi tới một chỗ yên tĩnh.
Ước chừng tầm nửa tiếng sau cô mới quay lại tiếp tục công việc. Mọi thứ xong xuôi cũng đã là năm rưỡi rồi.
Bên bờ biển rất khó bắt xe, giờ này cũng đang là giờ tan tầm cao điểm. Bạch Tinh Ngôn tính toán khoảng cách một chút, quyết định đi bộ về nhà.
Phải đi tầm hơn bốn mươi phút mới về được đến nơi, Dung Cảnh Mặc cũng vừa về tới.
Thấy cô đang đi bộ, anh nhìn cô bằng biểu cảm hơi kì quặc: "Đang làm gì đấy?"
Bạch Tinh Ngôn không muốn nói cho anh biết chuyện mình đi bộ về, như có như không trả lời: "Đang tập thể dục, anh không nhìn thấy à?"
"Tập thể dục à?" Anh kéo dài mấy từ trong câu trả lời của cô, sau đó đẩy cửa xe bước ra, ghé sát tai cô nói: "Tôi giúp cô, hiệu quả hơn nhiều!"
Tập thể dục mà anh nói và Bạch Tinh Ngôn nói rõ ràng không phải cùng một ý, một từ bình thường như vậy mà không hiểu sao từ miêng anh nói ra cô cứ có cảm giác tràn đầy tà ác.
Không để ý đến phản ứng của cô, anh bế cô về biệt viện của hai người, cũng không thèm để ý ở hoa viên còn có bao nhiêu người như vậy.
"Dung Cảnh Mặc, anh thả tôi xuống! Tôi tự đi được!"Bạch Tinh Ngôn bị anh dọa mặt trắng bệch.
"Cô ở bên ngoài có gọi tôi như thế đâu!"Dung Cảnh Mặc không có ý định dừng lại.
Anh đang ám chỉ hôm qua ở bên ngoài cô gọi anh là chồng.
Mặt Bạch Tinh Ngôn đỏ bừng.
Hôm qua là do tình thế bắt buộc!
Bạch Tinh Ngôn da mặt mỏng, không chịu nổi chuyện anh trêu cô như chốn không người, vùng vằng trượt xuống khỏi người anh, chạy lại phía nhà ăn: "Tôi đói lắm rồi, đi ăn cơm đã!"
Dáng người cô mảnh khảnh, vừa đó mà đã chạy mất nhanh như làn khói.
Dung Cảnh Mặc khẽ cười, theo cô tới nhà ăn.
Anh ngồi gần cô, trước khi cầm đũa thì nhớ đến chuyện hai lần cô đi bộ về nhà, đột nhiên anh nói: "Lần sau tan làm thì gọi điện cho tôi!"
Bạch Tinh Ngôn đang cắt miếng bò bít tết.
"Anh định tới đón tôi à?"Cô ngẩng mặt lên vui đùa hỏi.
Cô chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, ai mà ngờ Dung Cảnh Mặc cũng rất thuận miệng trả lời: ''Đúng rồi bà xã!"
Nhà họ Dung là một gia tộc lớn, lúc ăn cơm cơ bản cả nhà lớn bé đều ở đây.
Tiếng xưng hô vô cùng thân mật làm Bạch Tinh Ngôn run rẩy, suýt nữa làm rơi con dao.
Những người còn lại trong nhà cũng quen rồi, vừa mới kết hôn, vợ chồng người ta tình cảm thế cũng là chuyện bình thường thôi mà.
Ăn cơm xong, Bạch Tinh Ngôn nhớ đến câu chuyện tập thể dục mà Dung Cảnh Mặc mới nói ban nãy, ngồi lại đến tận mười rưỡi mới dám về phòng.
Trăng đêm nay rất sáng, ánh trăng mờ ảo bao phủ toàn bộ khu vườn, phía sau có dòng suối nhỏ lưu luyến chảy tí tách tí tách, trong đêm vắng càng khiến người ta cảm thấy bình thản.
Cùng với tiếng nước chảy, có tiếng bọt nước ào ào truyền đến.
Bạch Tinh Ngôn từ ngày cô gả vào nhà họ Dung đến giờ vẫn chưa từng đi ra phía sau, hôm nay cảm thấy tò mò, cô dẫm lên ánh trăng chậm rãi tiến về phía có âm thanh vọng lại.
Nhưng mà sau khi đến nơi cô đã hối hận vì tính tò mò này.
Hồ nước sau vườn ngập tràn ánh sáng bạc, Dung Cảnh Mặc tựa ở ven hồ, hình như đang tắm nước lạnh.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Tinh Ngôn vừa xuất hiện, ra lệnh cho cô: "Lại đây!"
Sốt cao
Bạch Tinh Ngôn đứng im một chỗ, không nhúc nhích.
"Lại đây!" Dung Cảnh Mặc khó chịu, giọng nói đầy vẻ không kiên nhẫn.
"Cái kia ..." Bạch Tinh Ngôn cân nhắc cách từ chối.
Cô không muốn đi, dù sao chẳng cần đoán cũng biết sẽ không có chuyện gì tốt.
"Anh không mang sữa tắm tới, tôi đi hỏi giúp anh nhé?" Vốn định tìm một lý do để chạy đi, giọng nói lạnh lẽo của Dung Cảnh Mặc đã vang lên, "Đừng để tôi đi qua, sẽ không dễ nói chuyện như vậy!"
Anh đang cảnh cáo cô!
Bạch Tinh Ngôn run lêntheo bản năng.
Dung Cảnh Mặc tựa vào bờ hồ, một tay anhđặtlên bục đá cuội bên hồ, cầm điện thoại nhìn, sau đó ánh mắt chuyển hướng về phía cô, giọng nói đầy vẻ lười biếng màbổ sung một câu, "Cho cô ba mươi giây!"
Anh lại uy hiếp cô!
Khuôn mặt Bạch Tinh Ngôn đỏ bừng lên, bóp chặt nắm đấm.
Dung Cảnh Mặc không để ý đến sự phẫn nộ của cô, ung dung đánh giá, còn ngoắc ngoắc một ngón tay về phía cô.
Bạch Tinh Ngôn không thể phản kháng, mặc dù đang vô cùng tức giận, cô vẫn phải bất đắc dĩ bước lại.
⬅ Trước Tiếp ➡