Dung Cảnh Mặc tỉnh lại trong ánh mắt thù địch của cô.
Xoa đầu vẫn còn choáng, anh lên tiếng chào hỏi: "Tỉnh rồi, có tốt hơn chút nào không?"
Bàn tay vươn ra, muốn sờ trán cô, Bạch Tinh Ngôn lại giống như phòng bệnh khuẩn, một tay đẩy tay anh ra: "Đừng đụng vào tôi!"
Bàn tay Dung Cảnh Mặc dừng giữa không trung, ngẩn người, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống.
Cô gái này, thật không biết tốt xấu!
"Đừng có được nước lấn tới!" Anh cứng mặt, nhắc nhở.
Bạch Tinh Ngôn còn phải đến công ty, không để ý đến anh, tới trước tủ quần áo, giọng nói Dung Cảnh Mặc có chút bực bội từ phía sau truyền đến: "Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày đều phải rèn luyện!"
Thật ra anh muốn nói thể chất cô quá kém, ngâm trong nước một chút đã bị bệnh rồi.
Anh bảo rèn luyện, thật ra là vận động tập thể dục, chạy bộ gì đó.
Nhưng hôm qua Bạch Tinh Ngôn mới bị anh trêu chọc, rõ ràng hiểu sai.
Cô vốn dĩ đã bất mãn với chuyện hôm qua, bây giờ còn muốn mỗi ngày "Rèn luyện" ?
Một cỗ tức giận xông lên trán Bạch Tinh Ngôn, nghiêng đầu cắn răng mắng: "Dung Cảnh Mặc, anh không phải là người!"
Dung Cảnh Mặc bị cô mắng mà không hiểu được.
Anh làm cái gì?
Sao lại không phải người?
Cô gái này, tìm chết!
Tâm cơ của cậu hai nhà họ Dung
Bạch Tinh Ngôn không đi để ý đến ánh mắt anh, nghiêng đầu tiếp tục tìm quần áo.
Quần áo của cô đều do Dung Cảnh Mặc sai người chuẩn bị, các loại trường hợp đều có.
Tùy ý chọn một bộ, cô đến đi phòng tắm thay.
Cô chọn một bộ âu phục nhỏ, thật ra sau lưng chỉ lộ ra một miếng nhỏ.
Nhưng làn da cô trắng, khung xương đẹp, cho dù mặc kín mít, trong xương cốt lẫn lộ ra dụ hoặc, khiến đàn ông không thể kiềm chế được.
Tầm mắt Dung Cảnh Mặc đảo qua đảo lại trên người cô, nhìn chằm chằm da thịt lộ ra bên ngoài sau lưng cô, thấy thế nào cũng không vừa mắt.
"Bây giờ còn sớm, tôi đến công ty xử lý chút chuyện." Bạch Tinh Ngôn đi ra phòng tắm, trực tiếp đi về phía ngoài Cẩm Viên.
"Đến công ty?" Tầm mắt Dung Cảnh Mặc vẫn dừng lại ở lưng cô như cũ, trong đầu hiện lên gương mặt Hoắc Thanh Phong.
"Ừ, có thể tối mới về." Bạch Tinh Ngôn đáp lại anh một tiếng, lúc đi qua người anh, lại bị anh kéo lại.
Bạch Tinh Ngôn ngẩn ra, ánh mắt cứng đờ nhìn về phía anh: "Làm sao vậy?"
Dung Cảnh Mặc cũng không giải thích, đẩy cô dựa lên vách tường bên cạnh.
Lúc cô dán lên vách tường, đôi tay giam cầm cô, thân thể anh cũng dán lên theo.
Thân thể Bạch Tinh Ngôn cứng đờ, nghĩ anh muốn tiếp tục chuyện tối qua, sắc mặt trắng bệch.
"Dung Cảnh Mặc, anh đừng, tôi còn bị cảm, anh không sợ sẽ lây bệnh cho anh sao?"
Thân thể cô rất khẩn trương, trên mặt bắt đầu nổi lên hai rặng mây đỏ không bình thường.
Dung Cảnh Mặc làm như không nghe thấy, thân thể dán lên, cúi người, đôi môi lạnh lẽo hôn lên lưng cô.
Anh dùng sức mút vào, nhưng mà, Bạch Tinh Ngôn không phát giác.
Cảm giác lạnh lẽo xuyên qua da thịt mỏng thấm nhập vào mạch máu, khiến cô tê dại.
Thần kinh Bạch Tinh Ngôn căng chặt, run rẩy đẩy ngực anh: "Dung Cảnh Mặc, tôi không muốn... ừm ~"
Khuôn mặt cô rất đỏ, cánh tay chống trên ngực Dung Cảnh Mặc, muốn đẩy anh ra, Dung Cảnh Mặc lại bất ngờ thả cô ra.
Bạch Tinh Ngôn ngẩn người, giống như không ngờ hôm nay anh lại tốt như vậy.
"Không muốn cái gì?" Liếc khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh cười như không cười nói.
Bạch Tinh Ngôn kinh ngạc nhìn về phía anh, nhìn khuôn mặt anh không có tình dục, bỗng nhiên có chút xấu hổ.
"Không có gì, tôi đến công ty đây!" Cô mất tự nhiên xoay người, quay đầu đi ra ngoài phòng ngủ.
Dung Cảnh Mặc nhìn theo theo bóng dáng cô, ánh mắt dừng trên dấu vết màu đỏ bắt mắt trên da thịt lộ ra sau lưng cô, khóe môi chậm rãi giương lên.
Bạch Tinh Ngôn không nhìn thấy phía sau, căn bản không biết anh vừa làm gì, sau khi rời Cẩm Viên, thản nhiên ngồi xe đến công ty.
Cô ra ngoài đều đi xe công cộng, xe công cộng nhiều người, lúc ở trên xe, cô cảm thấy hôm nay có rất nhiều người nhìn cô.