Bạch Tinh Ngôn chỉ có chút hoang mang, nhưng không nghĩ nhiều.
Đi vào Hoắc thị, lúc vào văn phòng, đúng lúc gặp Hoắc Thanh Phong.
"A, mặt trời lặn về phía tây rồi!" Hoắc Thanh Phong nghiêng đầu nhìn cô, trêu chọc cô đến muộn.
Người bình thường đến muộn cũng là lúc mặt trời lên cao, cô lại trực tiếp đến lúc mặt trời lặn xuống phía tây.
"Xin lỗi, anh Hoắc, không có lần sau đâu." Bạch Tinh Ngôn cúi đầu với anh ta.
Vốn dĩ Hoắc Thanh Phong cũng không có ý chỉ trích cô, không sao cả xua tay, dựa vào bàn làm việc, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm lưng cô.
Làn da của Bạch Tinh Ngôn rất trắng, hơi cọ một cái đã để lại dấu vết bắt mắt, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Một dấu dâu tây đỏ bừng trên làn da trơn bóng, vô cùng nổi bật...
Muốn chết thì tôi giúp cô
Hoắc Thanh Phong chỉ nhìn thoáng qua, đã hiểu rõ tất cả.
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, anh ta ra vẻ không có việc gì hỏi: "Thật sự không biết cậu hai nhà họ Dung à?"
Bạch Tinh Ngôn dường như không đoán được đột nhiên anh ta lại nhắc tới việc này, ngẩn người, nâng mặt lên, khẳng định với anh ta: "Vâng."
Khóe môi Hoắc Thanh Phong không dấu vết giật giật.
"Thật sao?" Anh ta hỏi lại, ánh mắt rõ ràng mang theo nghi ngờ.
Không quen biết còn có thể vì cô cho một đại bang nằm sấp?
"Em xem lịch trình ngày mai." Bạch Tinh Ngôn chột dạ, cúi đầu lạch cạch gõ máy tính.
Cô ở công ty làm việc khá lâu, người ra vào văn phòng ra cũng rất nhiều, người ái muội nhìn về phía cô cũng rất nhiều.
Nhưng mà, Bạch Tinh Ngôn vẫn không phát giác dấu vết sau lưng.
Cho đến khi rời đi công ty đi qua gương thử đồ.
Nghiêng người, nhìn thấy dấu hồng nổi bật trên lưng mình trong gương, khuôn mặt trắng nõn của Bạch Tinh Ngôn giống như bị lửa nướng, lập tức đỏ bừng. .
Dung Cảnh Mặc, tên đàn ông tâm cơ này!
Anh nhất định cố ý!
Cô có thể xác định!
Cắn răng, trong lòng cô thầm mắng Dung Cảnh Mặc.
Thật ra anh làm vậy là thừa, nếu Bạch Tinh Ngôn nhớ không lầm, nhiều năm qua Hoắc Thanh Phong vẫn luôn yêu một người.
Con nhóc vừa non vừa không có hương vị phụ nữ như cô, Hoắc Thanh Phong nhìn đến mới là kỳ tích!
Cô không còn lời nào để nói với Dung Cảnh Mặc nữa, nhanh chóng vào văn phòng tìm áo khoác mặc lên, lúc đi ra cửa Hoắc thị, chuông điện thoại vang lên.
Tích tích, trong đêm khuya yên tĩnh, tiếng chuông vang lên rất rõ ràng.
Cô nhìn thoáng qua số hiện lên trên màn hình, khóe môi cong lên, cầm điện thoại nghe: "Arthur..."
Cô vừa đi vừa nghe điện thoại, nhập tâm đên mức không nhìn thấy chiếc xe bên cạnh.
Cách đó không xa, một chiếc Hummer màu đen xuyên qua màn đêm chạy về phía này.
Người trong xe từ xa đã nhìn thấy cô, tốc độ xe chậm lại.
Anh đã cố tình tránh sự cố, thế mà cô gái ngu ngốc ở ngoài xe còn tự động dán lên xe anh.
Khuôn mặt Dung Cảnh Mặc trầm xuống, lúc sắp đụng vào người Bạch Tinh Ngôn, phanh gấp một cái, xe Hummer ngừng lại.
Theo quán tính, thân thể Bạch Tinh Ngôn nghiêng về phía trước, đụng vào kính xe, đau đến mức hô ra tiếng: "Ui..."
Ngoài cái trán đau nhức thì không có gì tổn thương.
Dung Cảnh Mặc kịp thời ổn định xe.
Anh ngồi ở trong xe, khuôn mặt lạnh lùng nhìn một màn này, ánh mắt sắc bén giống như hận không thể xuống xe xách cô ra.
"Lái xe thế nào..." Bạch Tinh Ngôn xoa trán mình, ngẩng đầu muốn oán trách, nhưng mà, nhìn thấy gương mặt anh trong xe, gương mặt kinh sợ đến trắng bệch.
Vẻ mặt cô thay đổi rất nhanh.
Một giây trước rõ ràng nói chuyện điện thoại còn tươi cười sáng lạn, vừa thấy anh đến, giống như nhìn thấy sinh vật gì đó rất đáng sợ, sắc mặt trắng bệch. Dung Cảnh Mặc lạnh lùng nhìn cô như vậy, vốn dĩ trong ngực bực bội lại càng tức giận hơn.
Đây là vẻ mặt quỷ gì vậy?
Mặt cô gái này là sách sao, nói lật là lật?
"Muốn chết?" Âm u phun ra hai chữ, vẻ mặt anh lạnh lẽo: "Muốn tôi giúp cô không?"