⬅ Trước Tiếp ➡
Trong nháy mắt, Trì Tảo Tảo cảm thấy cuộc sống của cô xong rồi. Nhưng cô sẽ không chịu thua, chạy nhanh đến đập cửa kêu: “Diệp Khuyết, anh nhốt em lại làm gì? Em biết, em không nên ở trên lớp vẽ anh, nhưng mà…… Đó cũng vì em quá yêu anh, quá nhớ anh.”
“Này, Diệp tiểu nhị, mau mở cửa ra!”
“Ông xã, em còn chưa ăn cơm tối đâu, em đã gầy rồi, anh làm thế là muốn em nhịn ăn, để em càng gầy hơn sao?”
“……”
Người đứng ngoài cửa yên lặng, vẻ mặt dửng dưng như băng, giữa hai hàng lông mày phảng phất lộ ra một chút không vui, hoặc là phiền chán, xoay người muốn rời đi. Không nghĩ tới, anh lại đụng phải Tiết Dung Chân.
Vừa rồi thấy bà thấy con trai xách Trì Tảo Tảo như xách gà lên lầu, Tiết Dung Chân liền cảm thấy không tốt, chắc chắn con bé kia, lại chọc tới Diệp tiểu nhị. Vì thế bà liền vội vội vàng đuổi theo, kết quả liền nghe được giọng nói lạnh băng của con trai: “Không được thả cô ấy ra, cũng đừng cho cô ấy ăn cơm.” Nói xong, Diệp Khuyết xoải bước rời đi.
Tiết Dung Chân chạy nhanh đuổi kịp bước chân Diệp Khuyết: “Có chuyện gì vậy? Sao Tảo Tảo lại chọc đến con rồi?”
“Cô ấy không chọc con, con muốn cô ấy thi đại học, cho cô ấy không gian học tập!” Diệp Khuyết đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn mẹ: “Là mẹ nói cho cô ấy, sau này cô ấy là vợ con?”
Tiết Dung Chân mờ mịt gật đầu: “Ừ, đúng vậy! Sao thế? Con không muốn nó làm vợ con sao?”
“Mẹ, cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, còn sắp phải thi đại học, sao mẹ lại nói cho cô ấy chuyện này?”
Tiết Dung Chân không cho là đúng: “Nhà chúng ta không cần Tảo Tảo phải thi đỗ đại học, tìm công việc tốt để nuôi chúng ta, con sẽ kiếm tiền, còn muốn con bé vất vả làm cái gì? Diệp Nhị, chẳng lẽ con không thấy không đau lòng cho con bé sao?”
Diệp Nhị là tên hồi nhỏ của Diệp Khuyết, thực ra, Diệp Khuyết khi còn nhỏ rất hoạt bát, nhưng từ khi mẹ đưa Trì Tảo Tảo đến nhà, anh liền trước mặt cô giả bộ lạnh lùng, sau đó dần dần, anh liền lạnh lùng thật. “Mọi người thật vô lý, vợ của Diệp Khuyết con, có thể là loại con gái không biết trời cao đất dày như cô ấy sao, là đứa trẻ còn chưa dứt hơn sữa sao?” Diệp Khuyết lạnh lùng sắc bén, nói xong liền đi. Để lại Tiết Dung Chân, sửng sốt một chút, nửa ngày cũng chưa phản ứng lại.
Thật sự là bà đã sai sao? Diệp Nhị nhà bà, không thích Tảo Tảo? Nhưng con bé Tảo Tảo này, rất xinh đẹp đấy, chỉ có điểm là ngực hơi nhỏ thôi. Tiết Dung Chân thở dài, xuống lầu hầm chút canh rong biển xương sườn, để giúp ngực Trì Tảo Tảo phát triển, có lẽ chờ đến khi ngực Trì Tảo Tảo lớn, con trai bà sẽ thích con bé đấy! ……
Trong phòng Trì Tảo Tảo gọi vài tiếng, không có kết quả, cô không muốn không phải ở trong phòng ba ngày, cũng không muốn đói bụng, cho nên lúc này gọi điện thoại nhờ cứu binh. Đường gia có giao tình với Diệp gia, Trì Tảo Tảo từ nhỏ đã lớn lên cùng hai anh em sinh đôi của Đường gia, là nhị thiếu gia Đường Hoàn Quân và tam tiểu thư Đường Vãn Nguyên, có quan hệ vô cùng thân thiết. Cô mỗi lần gặp khó khăn, chỉ cần một cuộc điện thoại, hai anh em họ Đường liền sẽ tới đây giải cứu cô. Cho nên hiện giờ Trì Tảo Tảo gọi điện thoại cho Vãn Nguyên. ...
 
Một ngày sẽ đè anh dưới thân Tam tiểu thư Đường gia là Đường Vãn Nguyên nhận được điện thoại cầu cứu của Trì Tảo Tảo, không đến hai mươi phút, cô ấy đã có mặt tại Diệp gia. Nhìn thấy cha mẹ Diệp Khuyết, Đường Vãn Nguyên cười tủm tỉm, lễ phép chào hỏi. “Cháu chào hai bác!”
Vợ chồng Diệp thị cũng cười gật đầu: “Vãn Nguyên tới tìm Tảo Tảo sao?”
Đường Vãn Nguyên mỉm cười, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Diệp Khuyết ngồi bên cạnh hai người, phút chốc lắc đầu: “Không phải, cháu tới tìm anh Diệp Khuyết ạ.”
“….”
Hai vợ chồng già liếc nhau, cười nói: “Vậy cháu nói chuyện với nó đi, nó hôm nay tâm tình không tốt, cẩn thận đùa với lửa có ngày chết cháy đấy.”
Đường Vãn Nguyên năm nay hai mươi tuổi, lớn hơn Trì Tảo Tảo hai tuổi, là sinh viên năm hai, hai vợ chồng nói xong, cô ấy liền quy củ đi tới, ngồi xuống gần Diệp Khuyết.
Trên đùi Diệp Khuyết đặt máy tính, đang quan sát thị trường chứng khoán hôm nay, hoàn toàn không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh. Ngay cả Đường Vãn Nguyên ngồi xuống cạnh anh, anh cũng không rõ. Toàn bộ cả người lộ ra vẻ cao quý không thể nghi ngờ.
Cho đến khi Đường Vãn Nguyên lên tiếng: “Anh Diệp Khuyết, anh cả muốn em nói cho anh một tiếng, 8 giờ, nhắc anh đến chỗ cũ gặp anh ấy, anh ấy có chuyện quan trọng muốn thương lượng với anh.”
Anh cả của Đường Vãn Nguyên, Đường Thì Sơ là bạn bè hợp tác làm ăn với Diệp Khuyết, lại cũng là bạn học đại học, vẫn luôn đối xử với nhau chân thành như anh em. Quan hệ của hai người họ, tốt đến nỗi cha mẹ cũng không thể xen vào. Cho nên lúc này, nghe Đường Vãn Nguyên nói như vậy, Diệp Khuyết khép máy tính lại, nhìn về phía Đường Vãn Nguyên: “Đã biết”.
Anh xách theo máy tính lên lầu, có lẽ là đi thay quần áo. Ba người ngồi ở phòng khách cũng nghĩ chắc là anh đi thay quần áo. Nhưng, anh lại mở khóa phòng Trì Tảo Tảo, đứng ở cửa, nhìn cô gái trong phòng.
Trì Tảo Tảo thấy cửa mở ra, lập tức nhảy ra khỏi giường, thấy người ở cửa là Diệp Khuyết, cô chạy nhanh đến, vẻ mặt đưa đám, cúi đầu cầu xin. “Diệp Khuyết, em sai rồi.”
“Lấy sách ngữ văn chép lại một lần, buổi tối 9 giờ anh tới kiểm tra, nếu em không làm xong, Trì Tảo Tảo, sẽ không đơn giản chỉ nhốt lại như vậy.”
“A?” Trì Tảo Tảo cầm lấy đồng hồ báo thức bên cạnh, bây giờ là 7 giờ, chỉ còn hai giờ, làm sao cô có thể chép hết được. Cô rất muốn cãi lại, nhưng anh không cho cô cơ hội nói nửa lời, đã xoay người đóng cửa mà đi.
Trì Tảo Tảo oán hận trừng mắt nhìn cánh cửa kia, tức giận đến nghiến răng. Cái tên đáng chết Diệp Khuyết này, tên Diệp tiểu nhị đáng bị đâm ngàn đao này, dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy hả. Nếu có một ngày cô xoay người, cô nhất định phải đè anh ở dưới thân, hung hăng chà đạp. Tức chết cô rồi!
Dù trong lòng có tức giận, nhưng cô vẫn phải ngoan ngoãn lấy sách giáo khoa ra, ôn lại, làm theo anh nói, bắt đầu chép sách.
Mấy phút sau, Đường tiểu thư lên tới lầu, đẩy cửa phòng Trì Tảo Tảo ra liền kêu: “Tảo Tảo, Diệp Khuyết đi rồi, em nhanh xuống lầu ăn cơm đi, bác gái hầm canh rong biển xương sườn cho em đấy, nghe nói là bổ ngực.”
Trì Tảo Tảo mắt điếc tai ngơ, tiếp tục chép văn. Đường tiểu thư buồn bực, đi tới: “Tảo Tảo, không phải em muốn chị tới đây cứu em sao, giờ em đã được cứu rồi, tại sao còn ở đây làm bài tập hả?”
“Vãn Nguyên, cảm ơn chị, nhưng em muốn thi đại học, hiện giờ việc học tập quan trọng, cho nên em không thể chơi với chị, chị cứ tùy ý đi.” Cô cũng không ngẩng đầu lên, vừa chép vừa nói.
Đường tiểu thư dựa vào một bên, vừa sửa móng tay vừa nói: “Gia đình như chúng ta, không cần em phải thi đậu đại học, tìm một công việc tốt để kiếm tiền, em cần gì phải nghiêm túc như vậy? Còn nữa, thành tích của em luôn không tốt, bây giờ em mới tạm thời ôm chân Phật, có tác dụng sao?”
Không có tác dụng đi nữa thì cô cũng muốn làm theo lời của Diệp Khuyết. Anh bây giờ không có cách nào thích cô, nếu cô lại ham chơi không học, không phải tự mình tạo khoảng cách với anh sao.
Mơ thấy cùng anh xxx. Trì Tảo Tảo bướng bỉnh làm Đường Vãn Nguyên vô cùng bất đắc dĩ, thấy cô ấy đang ôn lại bài học, cô hết cách, đành phải hậm hực rời đi.
9 giờ tối.
Khi Diệp Khuyết trở lại đã uống một chút rượu, đầu hơi đau, ngồi ở phòng khách xem TV với cha mẹ một lúc thì đi lên lầu tắm rửa.
Sau khi tắm xong, anh ngã lên giường, ngủ một giấc đến hừng đông.
Hoàn toàn quên mất chuyện mình muốn Trì Tảo Tảo chép lại bài học.
Mà Trì Tảo Tảo lại thật sự làm xong hết chuyện anh giao phó, cả một buổi tối cô đều ở trong phòng chờ Diệp Khuyết trở về kiểm tra bài học.
Nhưng đợi cả đêm cũng chưa thấy anh đến kiểm tra, vì thế, cô ghé vào bàn sách ngủ quên mất.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Khuyết ăn mặc chỉnh tề ra khỏi phòng, khi đi ngang qua phòng của Trì Tảo Tảo mới nhớ tới cô.
⬅ Trước Tiếp ➡