⬅ Trước Tiếp ➡
Bỗng dưng anh dừng lại trước cửa phòng cô, do dự mất hai phút mới đẩy cửa đi vào.
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa kính, cả căn phòng đều tràn ngập sắc vàng.
Trì Tảo Tảo ghé vào trên bàn sách, an tĩnh mà ngủ, lông mi cong dài giống như cánh bướm, xinh đẹp mềm mại, lẳng lặng rũ xuống trước mắt cô.
Khuôn mặt cô nhỏ bằng bàn tay, trắng nõn tinh tế, lại tinh xảo giống như được các nghệ sĩ bậc thầy điêu khắc ra, vô cùng nổi bật.
Cái miệng nhỏ của cô thỉnh thoảng lại chép chép hai cái, nhịp thở có chút nặng nề, lại cau mày, khuôn mặt nhỏ cũng hơi phiếm hồng lên.
Diệp Khuyết cứ nhìn cô như vậy, ung dung thản nhiên, ánh mắt anh dời xuống thì phát hiện thân thể cô đang vặn vẹo khó chịu.
Mà lúc này, Trì Tảo Tảo vẫn luôn ngủ say bất ngờ nỉ non ra tiếng: “A... ông xã..."
“...” Diệp Khuyết nhìn cô, bỗng nhiên sắc mặt ảm đạm.
Cô đang nằm mơ.
Hơn nữa, còn mơ thấy mộng xuân.
“A... anh Diệp Khuyết.”
Giống như vừa được phóng thích, trong lúc ngủ mơ Trì Tảo Tảo đột nhiên hô nhỏ một tiếng, cả người cũng thả lỏng, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, tựa như vừa dặm thêm phấn lên mặt.
Sau đó, người cũng từ từ tỉnh lại. Đầu tiên, ánh mắt cô không phát hiện Diệp Khuyết đứng bên cạnh, chỉ cảm thấy thân thể có chút không thoải mái.
Cô có chút khó có tin, chẳng lẽ lại...
“Thật đáng chết, lại mơ thấy mộng xuân!”
Lầm bầm lầu bầu xong, cô đứng dậy muốn đến phòng tắm, lại đột nhiên cứng đờ tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Không sai, lúc mới vừa đứng dậy cô đã thấy Diệp Khuyết đứng ngay bên cạnh.
Cô không dám tưởng tượng, lời nói vừa rồi của mình, còn có động tác kia nữa, thế nhưng đều bị người đàn ông này thấy hết.
Nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của anh, hơi thở cô dồn dập, có loại cảm giác muốn chạy trốn.
Càng không biết giấu mặt vào đâu.
Có lẽ là nhìn ra cô đang xấu hổ, Diệp Khuyết cũng không nói gì, cầm lấy bài học trên bàn sách của cô, tùy ý liếc mắt một cái.
“Nếu đã chép xong rồi thì mau xuống lầu dùng cơm, sắp tới giờ đi học rồi.”
Anh nói xong, liền xoay người rời đi.
Trì Tảo Tảo ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng anh, sửng sốt đứng đó, mất nửa ngày cũng chưa kịp phản ứng lại.
Anh ấy vào phòng mình khi nào vậy? Chẳng lẽ là đã thấy hết những trò đáng xấu hổ vừa rồi?
Đột nhiên cô có cảm giác muốn đâm đầu chết quách đi cho xong.
Ngày thường Tảo Tảo dâm ý nghĩ đến anh còn chưa tính, hiện tại còn làm ra cái trò hạ lưu này trước mặt người ta, nhất định là anh ấy vô cùng chán ghét mình rồi.
A a a a a a a a a a a...
Cô muốn điên rồi, Tảo Tảo bực bội cào cào tóc mình thật mạnh.
Nghĩ đến lại muốn chạy đến trường học, cô mau chóng đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ rồi mới xuống, cũng không dám đối mặt với Diệp Khuyết dùng bữa sáng, ôm cặp sách lên liền bỏ chạy.
 
Ước định của chúng ta. Nhìn bóng dáng vội vàng chạy trốn của Trì Tảo Tảo, Tiết Dung Chân vô cùng buồn bực, đưa mắt nhìn về phía con trai: “Diệp Nhị, Tảo Tảo nó làm sao vậy?”
Từ trước tới nay vợ chồng Diệp thị đều không quản Trì Tảo Tảo, nhưng khi con trai bọn họ quản cô, hai ông bà cũng không thể không nhúng tay vào.
Lúc này thấy Trì Tảo Tảo vội vàng rời đi, vợ chồng hai người rất hoang mang, không phải nó đã bị nhốt lại rồi sao?
Nhanh như vậy đã được thả ra rồi à?
Diệp Khuyết vờ như không nghe thấy, buông khăn ăn xuống, đứng dậy: “Ba mẹ, con đến công ty đây!”
Nhìn thái độ lạnh lùng của con trai, Tiết Dung Chân thực bất đắc dĩ. Hết cách, cũng đành phải để nó đi.
Trì Tảo Tảo đeo cặp sách, đi bộ đến trường học.
Vốn dĩ cô cũng có xe chuyên dụng đưa đón, nhưng hôm nay cô lại không muốn ngồi xe mà muốn hít thở không khí một chút, để thả lỏng thần kinh của mình.
Nhưng không ngờ rằng Diệp Khuyết sẽ chạy xe đến đây, từ từ ngừng lại bên cạnh cô.
Trì Tảo Tảo quay đầu qua nhìn, cửa sổ xe Bugatti từ từ hạ xuống, sau đó lộ ra gương mặt lạnh lùng cuốn hút của Diệp Khuyết.
Má cô đỏ lên, cuống quít né tránh tầm mắt anh, cúi đầu tiếp tục đi về phía trước.
“Lên xe!”
Giọng nói của người đàn ông không giận mà uy, rất có khí thế mệnh lệnh, khiến người khác không thể không phục tùng.
⬅ Trước Tiếp ➡