⬅ Trước Tiếp ➡
Chúc Diệu Thanh đáp cho có lệ “Sao lại không sợ? Ngươi cũng thấy hôm nay mẫu thân né tránh thế nào mỗi khi nhắc đến quan hệ giữa ta và ngươi.”
Tạ Hàn Chiếu không nói gì.
Nếu thật sự muốn cưới Chúc Diệu Thanh, sau này hắn phải tìm cách danh chính ngôn thuận khiến đại phu nhân không thể mở miệng phản đối.
Hắn đặt quyển thoại bản xuống bàn, giọng điệu dịu hẳn “Ừ, hôm nay làm khổ nàng rồi.”
Trong mắt Chúc Diệu Thanh thoáng hiện chút nghi ngờ, hôm nay hắn cư xử thật khác thường.
Nàng chỉ đành thuận theo hắn “Ta chẳng chịu khổ gì, chẳng qua là bị di nương nhắm trúng thôi.”
Tạ Hàn Chiếu lơ đãng hỏi “Chuyện của Tạ Xuân Hiểu và Thịnh Tuy, nàng nhìn thấy rồi?”
“Ngươi sớm đã biết rồi sao?”
.....
Hướng dẫn nạp vàng để đọc.
Bấm vào chương 51 => nạp vàng => nạp qua tài khoản => làm theo hướng dẫn là được nhé.
Hoặc vào profile => nạp tiền => p2p tài khoản/momo/zalopay => làm theo hướng dẫn.
Hoặc nhắn tui để nạp qua donate tỉ giá 0.89 nhes zl 0399938623
Cũng đúng thôi, tɾong phủ có chút gió lay cỏ động nào làm sao giấu nổi Tạ Hàn Chiếụ
Tạ Hàn Chiếu nói “Mấy hôm trước lúc hạ triều ta có gặp Thịnh Tuy, hắn hỏi thăm ta mấy chuyện về Tạ Xuân Hiểụ”
Nàng gật đầu “Vốn dĩ ta cũng không định kể chuyện này cho mẫu thân, chỉ là Lâm di nương bụng dạ hẹp hòi, sợ ta nói ra, đến mức còn muốn đuổi ta ra khỏi hầu phủ.”
Chúc Diệu Thanh quả thực không ngờ Lâm di nương và Tạ Xuân Hiểu lại sốt ruột đến vậy.
Nàng vừa mới nhìn thấy bóng Thịnh Tuy, lập tức sau đó Lâm di nương đã bày ra một màn kịch như thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu thực sự muốn đuổi nàng khỏi phủ, thì hôm nay đúng là cơ hội không tồi.
Hôm nay khách khứa tới đông, đại phu nhân lại bận bịu đến độ xoay chẳng kịp người, nếu Lâm di nương sắp đặt cho khéo, lời nói dối nghe xuôi tai một chút, e rằng đại phu nhân thật sự sẽ nhân lúc hỗn loạn mà vội vàng giải quyết cho xong chuyện.
Nàng còn đang mải nghĩ ngợi, bất chợt ngã vào lòng Tạ Hàn Chiếụ
Không biết từ lúc nào hắn đã đứng dậy bước đến bên cạnh nàng, bế ngang nàng lên, đi về phía giường.
Chúc Diệu Thanh hơi hoảng “Hôm nay ngươi không về viện Ngâm Thu sao?”
“Không về.”
Vừa dứt lời, nàng đã bị hắn đặt nằm ngang trên giường, hai đầu gối hắn gập lại khống chế hai bên chân nàng, ép nàng không thể nhúc nhích.
Lần trước nàng còn chưa hồi phụcsau khi bị hắn g͙iày vò, giờ phút này không tránh khỏi có chút kháng cự.
Nàng đưa tay muốn đẩy hắn ra, đồng thời vội vàng nói mấy câu hắn không thích nghe “Mấy hôm trước ta nghe mẫu thân nói, muốn định thân cho ngươi với nhị tiểu thư phủ Phiêu Kỵ tướng quân. Hôm nay tɾong tiệc lại nghe Hiền Tĩnh kể rằng nhị tiểu thư khóc lóc không chịu gả, rốt cuộc là thế nào?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tạ Hàn Chiếu quả nhiên sầm xuống mấy phần.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh đến rợn người “Diệu Thanh quan tâm chuyện hôn sự của ta như vậy, chẳng lẽ tɾong lòng đã tính toán điều gì rồi?”
Ngoài mặt Chúc Diệu Thanh vẫn điềm tĩnh, nhưng thực ra tɾong lòng đã có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nàng không dám để lộ chút nào, chỉ ngoan ngoãn nắm lấy tay hắn, đan mười ngón tay vào nhau, dịu dàng dỗ dành hắn “Diệu Thanh làm gì có toan tính gì. Giờ thân thể ta đã thuộc về ngươi, còn dám nghĩ gì khác sao? Ngươi thật sự không tin ta chút nào à?”
Tạ Hàn Chiếu cảm nhận bàn tay mềm mại như không xương đang siết lấy tay mình, nhưng sắc mặt vẫn không mảy may thay đổi.
“Vậy vì sao nàng lại để tâm chuyện hôn sự của ta đến vậy?”
“Sao Diệu Thanh có thể không để tâm? Giữa ta và ngươi đã chẳng rõ ràng, sau này còn phải xem là dưới mí mắt của vị tẩu tử nào mà... cùng ngươi...”
Nàng chưa nói hết câu, ánh mắt cũng dần bị nỗi buồn thấm đẫm.
Tạ Hàn Chiếu đâu phải trái tim sắt đá, làm sao chịu được nàng như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡