⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn khẽ nâng cằm nàng lên, cúi đầu đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi nàng.
Khác với mọi lần, lần này hắn không vội vàng thô bạo, mà chậm rãi từng bước, vừa dịu dàng vừa mê hoặc như thể đang cố tình khiến nàng đắm chìm.
Chúc Diệu Thanh muốn tránh cũng chẳng thể tránh.
Ánh nến lay động, hắn nhẹ nhàng hôn lên từng tấc da nóng bỏng nơi cần cổ nàng, nàng khẽ nhắm mắt thì thầm tɾong hơi thở.
Giây phút này, tình cảm giữa hai người như mạng tơ mỏng manh, nhưng lại đan chặt chẳng thể gỡ ra.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, Chúc Diệu Thanh nghe thấy bên tai vọng đến giọng nói trầm thấp của Tạ Hàn Chiếu “Người ta muốn cưới, chỉ có thể là nàng, cũng nhất định phải là nàng.”
Chỉ là giọng hắn nhẹ quá, đầu óc nàng lúc ấy lại trống rỗng, chỉ nghĩ mình nghe nhầm mà thôi.
Sáng hôm sau khi Chúc Diệu Thanh tỉnh lại, vậy mà Tạ Hàn Chiếu vẫn chưa rời đi.
Cảm nhận được cánh tay vẫn đang ôm lấy e0 mình từ phía sau, nàng chợt mở bừng mắt. Xuyên qua màn giường trắng muốt nhìn ra ngoài, ánh nắng đã chiếu rọi khắp sân, trời đã sáng rõ.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, nàng hốt hoảng hỏi “Giờ này rồi, sao ngươi vẫn chưa đi?”
“Hôm nay được nghỉ triềụ” Hắn nhàn nhạt đáp, giọng nói vừa lười biếng vừa tùy ý.
Chúc Diệu Thanh lại không thể thảnh thơi như hắn. Nàng vội vàng ngồi dậy, the0 bản năng trách móc “Sao ngươi không gọi ta dậy, cả giờ thỉnh an cũng đã bỏ lỡ rồi.”
Nàng gỡ mình ra khỏi vòng tay hắn, vội vàng cầm lấy y phụcmặc vào, tay chân luống cuống. Trong đầu còn đang nhanh chóng nghĩ ra lý do biện bạch, nếu đại phu nhân hỏi đến thì cứ nói hôm qua tiệc mừng thọ mệt quá, nên hôm nay ngủ quên.
Tạ Hàn Chiếu cũng từ tốn mặc quần áo, động tác thong thả ung dung.
Sự bình thản của hắn trái ngược h0àn toàn với dáng vẻ gấp gáp như có lửa cháy sau lưng của Chúc Diệu Thanh.
Thoạt nhìn, như thể tối qua chính Tạ Hàn Chiếu là người phải hầu hạ nàng vậy.
Đợi đến khi nàng mặc xong, đang định gọi người chuẩn bị nước rửa mặt thì giọng nói của Tạ Hàn Chiếu mới vang lên sau lưng “Hôm qua tɾong phủ náo nhiệt, tổ mẫu thấy nàng và mẫu thân vất vả nên đã miễn thỉnh an ba ngày.”
Chúc Diệu Thanh nghe xong, quay đầu lườm hắn một cái “Sao ngươi không đợi đến lúc ta đến viện của mẫu thân rồi hẵng nói?”
Biết rõ nàng đang gấp, vậy mà chẳng thèm mở miệng nhắc nhở, chỉ đứng nhìn nàng cuống quýt làm trò.
Nghe nàng tiện miệng trách một câu, Tạ Hàn Chiếu nhướng mày, tâm trạng dường như lại càng vui vẻ “Nàng có hỏi ta đâụ”
Chúc Diệu Thanh chẳng buồn tranh cãi với hắn nữa, chỉ gọi vọng ra ngoài “Mang nước vào.”
Minh Nguyệt nhanh chóng bưng nước vào, vừa nhìn thấy Tạ Hàn Chiếu vẫn còn tɾong phòng, liền cúi đầu thật thấp không dám nhìn lung tung.
Sau khi đặt chậu nước xuống, nàng ấy nhỏ giọng nói “Thiếu phu nhân, cô nương Lục Nhã tới rồi, giờ đang chờ tɾong sân. Nô tỳ nghe nói là đại phu nhân sai người đưa nàng ra ngoài may y phục̶, nhờ người dẫn đi.”
Chúc Diệu Thanh the0 bản năng nhìn qua tấm bình phong về phía bên tɾong, nơi Tạ Hàn Chiếu đang ngồi.
Nàng hạ giọng hỏi “Nàng ta không nghe thấy tiếng tɾong phòng chứ?”
Minh Nguyệt lắc đầu “Không đâu, vừa mới vào viện thôi. Nô tỳ vẫn luôn canh cửa, tɾong phòng cũng không có tiếng gì truyền ra ngoài.”
Chúc Diệu Thanh lúc này mới thở phào, rồi dặn “Nói với nàng ta là ta vừa mới thức dậy, để nàng chờ ta một chút, ta sẽ ra ngay.”
Đợi Minh Nguyệt đi rồi, Chúc Diệu Thanh liền bước nhanh ra sau bình phong. Lúc này Tạ Hàn Chiếu đã mặc chỉnh tề, lại h0àn toàn không có ý muốn rời đi.
Nàng vội dặn dò “Mẫu thân bảo ta dẫn cô nương Lục Nhã ra ngoài may y phục̶, đợi ta và nàng ta rời phủ rồi ngươi hãy lén rời đi, nhất định đừng để ai phát hiện.”
Từ trước đến nay Tạ Hàn Chiếu nghe người khác nói chuyện, chỉ nghe những gì hắn muốn nghe.
⬅ Trước Tiếp ➡