Thạc Kiêu Vũ nhắm mắt lại, hắn không dám nhìn Dương Cảnh Tuyên nữa, hắn sợ mình nhìn một cái sẽ luyến tiếc rời đi, không khí xung quanh lâm vào trầm mặc, Cơ Tuấn Tịch đột nhiên mở miệng “Chủ nhân, đã luyến tiếc hắn như vậy, vậy cũng đừng để hắn đi, các người tra tấn lẫn nhau như vậy rấtthú vị sao?”
Cuối cùng, hắn quay đầu nhìn về phía Thạc Kiêu Vũ “Ngươi muốn độc chiếm một mình nàng, ta có thể hiểu được, nhưng tại sao ngươi lại không chấp nhận được chuyện này? Bốn người chúng ta nếu so về tu vi cũng không thua kém ngươi là bao nhưng chúng ta vẫn chấp nhận, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy chủ nhân vì ngươi mà đau buồn sao?”
Dương Cảnh Tuyên sau khi nghe Cơ Tuấn Tịch nói, nàng nhẹ nhàng cắn môi, cầm lấy tay của Thạc Kiêu Vũ, sau đó nói với hắn “Phu quân, chàng ở lại đi có được không, tuy rằng ta không thể cho chàng tình yêu duy nhất, nhưng ta sẽ dùng hết năng lực của mình để đối tốt với chàng, ta không muốn chàng đi, mấy ngày nay, ta cũng rấtnhớ chàng...”
Không đợi Dương Cảnh Tuyên nói xong, Thạc Kiêu Vũ đã xoay người ôm chặt lấy nàng, hắn vẫn thỏa hiệp, cho dù không phải duy nhất thì thế nào, một người chỉ biết ngẩn ngơ ở tɾong cung đïện Ma Tôn nhớ nàng. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, cho dù ở bên cạnh nàng sẽ đau, nhưng đó cũng là sự vui vẻ tɾong đau đớn không phải sao?
“Được, các ngươi đừng vội nói, chúng ta mau đi ra ngoài trước, Lam Dĩ Hành cùng Thích Dụ Huyên còn ở bên ngoài chờ chúng ta. Bây giờ truyền âm phù cũng không dùng được, bọn họ ở bên ngoài nhất định đang rấtlo lắng cho chúng ta ” Thuật Giáp Thế Kỳ lên tiếng đánh vỡ khung cảnh liếc mắt đưa tình của Dương Cảnh Tuyên cùng Thạc Kiêu Vũ, ở địa cung quỷ dị này hắn không thể nào đứng đây xem kịch như thế được, phải mau chóng ra ngoài thôi.
“Xưng hô với ngươi như thế nào? Ta tên Cơ Tuấn Tịch, ngươi vừa rồi có nói là đưa chúng ta ra ngoài bằng trận pháp sao? Có thể trực tiếp truyền tống đến cảnh giới lôi kiếp không?” Cơ Tuấn Tịch hỏi.
“Ta tên Thạc Kiêu Vũ, nơi này không có trận pháp thông đến cảnh giới lôi kiếp, nếu muốn đi ra ngoài vẫn phải ở tɾong rừng rậm yên tĩnh, nhưng ta có thể làm thực vật tɾong rừng rậm yên tĩnh không phát hiện được sự tồn tại của chúng ta, một chút nguy hiểm cũng sẽ không gặp phải.” Thạc Kiêu Vũ nắm tay của Dương Cảnh Tuyên, Cơ Tuấn Tịch cùng Thuật Giáp Thế Kỳ cũng không tiến lên quấy rầy bọn họ mà ở phía sau bảo vệ Dương Cảnh Tuyên, yên lặng đi the0 Thạc Kiêu Vũ ra ngoài.
Sau khi ra khỏi địa cung, Thạc Kiêu Vũ lấy ra một cái bình ngọc, bên tɾong không biết chứa thứ gì, sau khi mở ra lau vài cái lên người của ba người Dương Cảnh Tuyên, Cơ Tuấn Tịch, Thuật Giáp Thế Kỳ, sau đó lại lau vài cái lên người mình rồi mở miệng nói “Vậy là được rồi, bây giờ chúng ta có thể đi ra ngoài.”
Việc làm đầu tiên của Dương Cảnh Tuyên là truyền âm phù cho đám người Lam Dĩ Hành, sau đó tò mò nhìn Thạc Kiêu Vũ hỏi “Chàng vừa bôi cái gì lên người của chúng ta vậy?”
“Một loại nước thuốc có thể làm cho thực vật mất đi khứu giác, thật ra thực vật ở nơi này dùng mùi hươռg trên người của tu sĩ để phân biệt phươռg hướng, chỉ cần chúng nó không nghe được hươռg vị, sẽ cho rằng nơi này không có người.”
“Chàng rấtquen thuộc với bí cảnh Thiên Nguyên sao?”
“Ta lớn lên ở nơi này mà, nàng bảo sao ta không quen thuộc cho được, chúng ta bây giờ đi đến cảnh giới lôi kiếp đúng không?”
“Không biết vừa rồi sau khi chúng ta đi vào, sư huynh và Dụ Huyên có tới tìm chúng ta hay không, chúng ta từ từ rồi đi, xem bọn họ còn ở chỗ đó không đã.” Dương Cảnh Tuyên chuẩn bị chờ Lam Dĩ Hành hồi âm cho mình rồi mới xuấtphát.
Đợi một lát Lam Dĩ Hành cùng Thích Dụ Huyên liền hồi âm, quả nhiên như Dương Cảnh Tuyên dự đoán, bởi vì sau khi đoàn người của Dương Cảnh Tuyên tiến vào địa cung, Lam Dĩ Hành cùng Thích Dụ Huyên không liên lạc được với bọn họ nên cực kỳ lo lắng, không muốn ở chỗ này chờ bọn họ nữa mà bắt đầu đi tìm, bây giờ Lam Dĩ Hành cùng Thích Dụ Huyên đã đi đến thác nước Thủy Linh rồi.
Dương Cảnh Tuyên bảo Lam Dĩ Hành cùng Thích Dụ Huyên ở nơi đó chờ bọn họ, sau đó nói với Thạc Kiêu Vũ “Sư huynh của ta đang ở thác nước Thủy Linh, phu quân biết đường đi như thế nào không?”