“Ta biết, mọi người lên đây đi.” Thạc Kiêu Vũ phất tay một cái, một pháp khí phi hành hoa lệ thật lớn xuấthiện, thân là Ma Tôn, trên người hắn có rấtnhiều thứ tốt, hắn cũng biết, mình vừa mới gia nhập vào tɾong đoàn nam nhân này, nếu mình không giỏi một chút, sợ là sẽ có chỗ không tốt, hắn muốn đối với mỗi người đều tốt, cho nên hắn rấtlễ phép với Cơ Tuấn Tịch cùng Thuật Giáp Thế Kỳ.
Bốn người cưỡi pháp khí phi hành rấtnhanh đã ra khỏi rừng rậm yên tĩnh, sau khi ra khỏi đó, Thạc Kiêu Vũ cũng không thu pháp khí phi hành của mình lại, chỉ mở ra trận pháp bảo vệ phòng ngự, hắn rấtcó lòng tin đối với thực lực của mình, hơn nữa hắn đối với nơi này vô cùng quen thuộc, cũng không sợ gặp phải nguy hiểm gì.
Quả nhiên, bọn họ rấtnhanh đã đến thác nước Thủy Linh, chỉ là vừa mới xuống pháp khí phi hành, Dương Cảnh Tuyên thấy được người mình không muốn thấy xuấthiện trước mặt mình, hơn nữa còn đang làm một ít chuyện mà nàng không thí¢h.
Người Dương Cảnh Tuyên nhìn thấy là ai, là ai có thể khiến nàng phản cảm như thế?
Đúng, ngoại trừ nữ chính ra thì sẽ còn người nào khác nữa, ai tới nói cho nàng biết, vì sao Tô Thanh Yên sẽ xuấthiện ở bí cảnh Thiên Nguyên? Hộ hoa sứ giả Đông Môn Mậu Lâm ở bên cạnh nàng ta ở đâu rồi?
Cái quái gì thế này, móng vuốt của nữ chính ngươi để ở đâu vậy Thích Dụ Huyên nếu ngươi không ném nàng ta đi mà còn đỡ nàng ta thì người xong đời rồi
Cũng may là Thích Dụ Huyên vẫn rấtcó ý thức bảo vệ trinh tiết của mình, hắn cau mày đẩy tay của Tô Thanh Yên ra rồi đột nhiên cười, Tô Thanh Yên còn tưởng rằng là cười với mình, vì thế nàng ta cũng ôn nhu nhu nhược mỉm cười, nào biết hắn không nhìn nàng ta mà trực tiếp đi về phía trước
“Ta lo lắng gần chết, chủ nhân có bị thươռg ở đâu không?” Thích Dụ Huyên giữ chặt tay của Dương Cảnh Tuyên nhìn từ đầu tới cuối một lượt, trực tiếp xem nhẹ người bên cạnh của Dương Cảnh Tuyên tự nhiên còn nhiều ra thêm một người...
“Ma Tôn?” Lam Dĩ Hành liếc mắt một cái đã thấy Thạc Kiêu Vũ, hắn đi lên phía trước nhìn Thạc Kiêu Vũ bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, chuyện hắn bắt cóc sư muội mình còn chưa tính toán với hắn, sao hắn lại ở chỗ này
“Ừ, nương tử bảo ta ở lại bên cạnh nàng, sau này chúng ta chính là huynh đệ ” Thạc Kiêu Vũ cũng nhìn ra Lam Dĩ Hành khó chịu với mình, nhưng mà hắn sẽ không chủ động khơi mào chiến tranh, nếu Lam Dĩ Hành muốn tới chọc hắn, hắn thông minh sẽ trực tiếp nói cho nương tử, như vậy người bị mắng không phải là hắn nữa rồi, Lam Dĩ Hành lập tức nhìn rõ được tình huống bây giờ, quả nhiên là ma tôn xảo trá âm hiểm...
Lam Dĩ Hành nào có ngốc như vậy, huống chi hắn luôn dịu dàng ôn nhu, nghe được Dương Cảnh Tuyên đã tiếp nhận Thạc Kiêu Vũ, thần sắc của hắn cũng thả lỏng xuống, nhìn Thạc Kiêu Vũ gật đầu, sau đó không nói gì nữa.
“Ta có thể đi cùng với mọi người không? Ta và đồng bạn của ta lạc nhau rồi... Cầu xin các ngươi, chờ ta tìm được đồng bạn của ta, ta lập tức đi ngay...”
Đột nhiên một câu mang the0 tiếng khóc nức nở truyền đến, hóa ra là Tô Thanh Yên nhìn thấy mấy nam nhân toàn bộ vây quanh bên người của Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng có chút ghen tị, nàng ta vốn có thể đứng tại chỗ chờ Đông Môn Mậu Lâm, nhưng bây giờ nàng ta chuẩn bị đi the0 bọn họ, nàng ta cũng không tin không thể câu dẫn được một tɾong số những nam nhân này