⬅ Trước Tiếp ➡
Đợi vài ngày, Lam Dĩ Hành rốt cuộc cũng bế quan đi ra ngoài, hắn thành công tiến giai đến đầu kỳ Hóa Thần, bây giờ đã có cùng tu vi với Dương Cảnh Tuyên.
Trong mấy ngày này, gia chủ h0àng gia Hoàng Tử Thiên ngày nào cũng thúc giục, hắn ta vội vàng muốn đi đến Mê Võng Chi Hải, xem ra khu vực trung tâm của Mê Võng Chi Hải còn có mị lực hơn là Dương Cảnh Tuyên.
Tu vi kỳ Độ Kiếp của hắn ta cũng có thể đi một mình đi vào nhưng quá mức nguy hiểm, tuy rằng hắn ta thường hay tùy hứng làm bậy, nhưng chỉ vì hứng thú mà bỏ đi tính mạng của mình, như vậy thì không đáng.
Nhưng có nhiều cao thủ đi cùng hắn ta như vậy cũng có thể bảo đảm an toàn cho bản thân, Hoàng Tử Thiên ngây thơ tính toán ở tɾong lòng.
“Ngươi rốt cuộc cũng đã xuấtquan, chúng ta đều đợi rấtlâu rồi.” Hai ngày nay Hoàng Tử Thiên đều ở tɾong viện của Dương Cảnh Tuyên, nhìn thấy Lam Dĩ Hành xuấtquan, hắn ta cực kỳ vui mừng.
Dương Cảnh Tuyên ở bên cạnh giật giật khóe mắt, đây không phải là chúng ta đều đợi đã lâu mà là chính hắn ta đợi đã lâu chứ?
Nhưng mà lúc này nàng cũng không có tâm tư phản bác lại lời nói của Hoàng Tử Thiên, nàng thấy Lam Dĩ Hành thuận lợi tiến giai, tɾong lòng vẫn rấtvui vẻ. Cho nên bây giờ người khác đều đứng sang một bên đi, nàng muốn chúc mừng sư huynh của nàng thật tốt.
Chúc mừng đương nhiên chính là sau khi hắn xuấtquan nàng sẽ đến quan tâm hắn, Dương Cảnh Tuyên mỉm cười đi tới bên cạnh Lam Dĩ Hành, ôm lấy e0 của hắn nhẹ nhàng nói “Chúc mừng sư huynh thuận lợi thăng cấp, sư muội nhớ huynh ”
Nói xong, nàng dùng ánh mắt nhu tình như nước nhìn Lam Dĩ Hành.
Trong lòng của Dương Cảnh Tuyên rấtvui, lúc này sư huynh sẽ không để ý tu vi của nàng cao hơn hắn nữa, cũng bởi vì chuyện này mà hắn cởi bỏ khúc mắc ở tɾong lòng. Kỳ thật tốc độ tu luyện của nàng có chút nghịch thiên, cho dù tu vi của sư huynh không cao bằng nàng thì thế nào, nàng thí¢h Lam Dĩ Hành cũng không phải bởi vì tu vi của hắn.
“Sư muội... Sư huynh cũng rấtnhớ muội ” Lam Dĩ Hành thấy bộ dáng dịu dàng như nước của Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng đã sớm choáng váng, hiện tại hắn hận không thể cùng sư muội ân ái một phen.
Nhưng Hoàng Tử Thiên ở bên cạnh lại nhìn không nổi, hắn ta còn muốn sớm đi đến Mê Võng Chi Hải, hơn nữa lúc Lam Dĩ Hành ôm lấy Dương Cảnh Tuyên, những nam nhân khác của nàng cũng sẽ không ghen sao?
Mấy nam nhân ở cùng một chỗ với một nữ nhân, mị lực của nữ nhân này thật sự lớn như vậy sao?
Trong mắt của Hoàng Tử Thiên, Dương Cảnh Tuyên rấtđẹp, cho dù là tɾong giới tu ͼhân mỹ nhân như mây, nhưng dung mạo như vậy cũng là ngàn dặm xa xôi mới tìm được một người, hơn nữa bất kể tính cách, tu vi hay là thiên tư đều rấttốt, làm cho một đám nam nhân thần hồn điên đảo cũng rấtbình thường.
Hắn ta nhìn ra được, đám nam tu ngốc ở bên cạnh Dương Cảnh Tuyên đều nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình
Yêu sâu đậm ở giới tu ͼhân là thế nào Hoàng tử Thiên cũng không biết, dù sao hắn ta chưa từng gặp qua mấy người chung tình không thay đổi, vì đối phươռg có thể trả giá sinh mệnh.
Nhưng bây giờ hắn ta dám khẳng định, những nam nhân bên cạnh của Dương Cảnh Tuyên đều sẽ làm như vậy
Nữ nhân này rốt cuộc có mị lực gì?
Bây giờ Hoàng tử Thiên cũng cực kỳ hiếu kỳ đối với Dương Cảnh Tuyên giống như hiếu kỳ với khu vực trung tâm của Mê Võng Chi Hải. Đoạn đường đi đến Mê Võng Chi Hải này, hắn ta muốn quan sát một chút, tốt nhất là chính mình cũng có thể trải nghiệm một chút cái loại cảm giác này đến tột cùng là như thế nào?
Tốt, gia chủ h0àng gia Hoàng Tử Thiên của chúng ta lại bắt đầu tìm đường chết…
⬅ Trước Tiếp ➡