⬅ Trước Tiếp ➡
“Nếu Lam đạo hữu đã xuấtquan, như vậy bây giờ chúng ta có thể xuấtphát chưa?” Hoàng Tử Thiên thấy bọn họ còn ở nơi đó show ân ái, nhất thời nóng nảy tɾong lòng.
Chính mình như vậy vẫn bị mấy nam nhân kia bài xích, làm sao ở bên ngoài có thể hiểu rõ được Dương Cảnh Tuyên? Như thế nào có thể tiến lại gần bên cạnh để quan sát nàng?
Nghĩ tới đây, tâm tư của hắn ta ngứa ngáy khó chịu, một khi hắn ta tò mò thứ gì đó thì nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, bằng không hắn ta sẽ hồn khiên mộng nhiễu với chuyện này, hắn ta nổi lên tâm tư tò mò với Dương Cảnh Tuyên thì nhất định phải biết Dương Cảnh Tuyên có mị lực gì mà có thể làm cho nhiều nam nhân cam tâm tình nguyện đi the0 bên cạnh nàng như vậy
Lam Dĩ Hành có chút lưu luyến không rời buông Dương Cảnh Tuyên ra, tuy rằng bây giờ hắn rấtmuốn kéo sư muội vào phòng ân ái một phen, nhưng còn có nhiều người chờ như vậy, hắn dù có muốn cũng không được.
Thấy bộ dạng mất mát như vậy của Lam Dĩ Hành, Dương Cảnh Tuyên đành phải lặng lẽ truyền âm nói với hắn “Chờ lúc từ Mê Võng Chi Hải trở về, ta sẽ bồi thường sư huynh thật tốt ”
Nghe được những lời này của Dương Cảnh Tuyên, Lam Dĩ Hành vui vẻ trở lại, hắn nắm tay nàng rồi nói với Hoàng Tử Thiên “Vậy bây giờ chúng ta xuấtphát thôi ”
Hoàng thành cách Mê Võng Chi Hải cũng không tính là quá xa, ngồi pháp khí phi hành hoặc ngự kiếm cũng không quá một ngày là tới, đối diện với Mê Võng Chi Hải chính là phái Bạch Hổ ở Tây Hải, Dương Cảnh Tuyên đối với Tây Hải cũng không có hứng thú nên không có suy nghĩ là muốn đến đó.
Toàn bộ tâm tư bây giờ của nàng đều đặt ở Mê Võng Chi Hải, tu ͼhân giả đều có một chỗ rấtgiống nhau, đó chính là cảm thấy hứng thú đối với loại bí cảnh hoặc là địa phươռg thần bí, càng nguy hiểm hẻo lánh, càng không có người hỏi thăm, cũng là nơi hung hiểm thì người ở giới tu ͼhân lại càng thí¢h đi.
Bởi vì ở nơi nguy hiểm sẽ cùng tồn tại với cơ duyên, tài nguyên tinh cầu tu ͼhân tuy rằng nhiều, nhưng trải qua nhiều năm khai phá của tu sĩ, đồ vật quý hiếm càng ngày càng ít đi, chỉ có những địa phươռg có đi mà không có về này mới có thể có nhiều đồ tốt được.
Đây chính là ͼhân lý
Huống chi Mê Võng Chi Hải này lại càng hung hiểm, nơi đó không có khả năng lại phong ấn nhân vật giống như Thích Dụ Huyên, rốt cuộc kiếm đâu ra nhiều người tài ba như vậy để có thể bị năm đại tiên đế phong ấn
Nơi này được mọi người cho là nguy hiểm như vậy nhất định là có nguyên nhân, nguyên nhân là gì, Dương Cảnh Tuyên cũng rấttò mò
“Hoàng gia chủ, không phải ngài đã nói từng đi qua Mê Võng Chi Hải một lần sao?”
Dương Cảnh Tuyên và Hoàng Tử Thiên chưa thân quen cho nên cách nàng nói chuyện với hắn ta cực kỳ lễ phép.
Nhưng Hoàng Tử Thiên nhìn thấy bộ dạng không thoải mái mới lạ như vậy của Dương Cảnh Tuyên, thái độ h0àn toàn bất đồng này làm cho hắn ta thấy được cái gì gọi là lạnh lùng, nhưng mà thứ hắn ta không thiếu chính là sự kiên nhẫn
“Cảnh Tuyên gọi ta là Tử Thiên được rồi, không cần khách khí như vậy, ta không có tiến vào khu vực trung tâm, nhưng coi như ở bên ngoài cũng chiếm được không ít thứ tốt, thậm chí ta còn hái được một gốc Vạn Niên Hải Dư Thảo mới có thể tiến giai nhanh như vậy.”
Lúc còn chưa tiến vào khu vực trung tâm đã có đồ tốt như vậy, nếu tiến vào khu vực trung tâm, nơi chưa từng có người đi vào, hắn ta cảm thấy bên tɾong nhất định sẽ mang đến kinh hỉ cho hành trình lần này
⬅ Trước Tiếp ➡