⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên tò mò nhìn Hoàng Tử Thiên, nàng biết Hoàng Tử Thiên đã từng tới nơi này, nơi này hẳn là chỉ có hắn ta quen thuộc nhất, như vậy những thứ này hắn là Hoàng Tử Thiên cũng biết?
“Đây là Lan U Thảo.” Hoàng Tử Thiên mỉm cười nói với Dương Cảnh Tuyên.
“Lan U Thảo?”
Lời nói của Dương Cảnh Tuyên mang the0 một chút khẩu khí nghi ngờ.
“Nó không có tác dụng͟͟ gì lớn, chỉ là sau khi ngươi gỡ xuống nó vẫn sẽ phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, ừm... Nói như thế nào nhỉ, nó chỉ có thể dùng để làm vật trang trí thôi…”
Hoàng Tử Thiên suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra được một tác dụng͟͟ của loại cỏ này.
“Ngài nói vậy cũng đúng, nếu dùng nó để trang trí đảo cũng rấtđẹp.”
Tuy rằng nó không có tác dụng͟͟ quá lớn, nhưng dùng để trang trí cũng không phụ sự sinh trưởng của nó, mỗi một sinh vật trên thế gian này đều có tác dụng͟͟ của nó, chỉ là tính dùng lớn nhỏ khác nhau mà thôi.
Đối với Dương Cảnh Tuyên mà nói thì nó kỳ thực là một thứ vô dụng͟͟.
Đoàn người bọn họ chỉ mới đi xuống nơi sâu hơn với mặt biển một chút, nhưng càng đi xuống, màu đen lại càng dày đặc, Dương Cảnh Tuyên không khỏi sử dụng͟͟ thần thức để dò đường, nếu dùng mắt thường sẽ không nhìn thấy hình ảnh phía trước, nhưng dùng thần thức cũng chỉ có thể nhìn xa mấy ngàn mét.
“Càng đi xuống thần thức bị áp chế lại càng ma͙nh, bây giờ ta chỉ có thể nhìn thấy tình huống ở phía dưới tầm 5000 mét.” Dương Cảnh Tuyên báo cáo với bọn họ tình huống hiện tại của mình, nàng cùng Lam Dĩ Hành có tu vi thấp nhất tɾong mọi người, mới chỉ dừng đến đầu kỳ Hóa Thần, cho nên kế tiếp phải cực kỳ cẩn thận.
Dương Cảnh Tuyên nhìn Hoàng Tử Thiên, chỉ sợ lần trước hắn ta đi đến Mê Võng Chi Hải nhưng lại không đi vào khu vực trung tâm là bởi vì thần thức của hắn ta cũng không đủ nhìn thấy tình huống ở phía dưới.
Ngược lại hắn ta cũng có chút thông minh, không lỗ mãng xông xuống phía dưới, biết năng lực của mình không cho phép, chỉ ở rìa ngoài cũng có thể tìm được cơ duyên, từ kỳ Đại Thừa thăng cấp đến kỳ Độ Kiếp. Tuy rằng tính cách của hắn ta có chút kiêu ngạo tùy hứng nhưng không lỗ mãng mù quáng, như vậy mới có khả năng trở thành gia chủ của h0àng gia.
“Tuy rằng tu vi bị áp chế nhưng ở đây Dụ Huyên vẫn là người có thần thức ma͙nh nhất. Dụ Huyên ca ca, bây giờ huynh có thể nhìn thấy được khoảng cách là bao xa?”
“Ta có thể nhìn thấy đáy, nhưng chúng ta không cần phải đi xuống, hơn nữa phía dưới là mắt trận của trận pháp, trận pháp thượng cổ này lợi hại như vậy chúng ta cũng giải không được, huống hồ phá giải nó cũng không nhất định là chuyện tốt, nhưng mà ngược lại ta phát hiện phía dưới còn có một cái hang động của ta, chúng ta có thể đi xuống phía dưới xem một chút, phía dưới quả thật có rấtnhiều linh dược hơn trên mặt đất, niên đại đều rấtcao.”
Thần thức của Thích Dụ Huyên làm sao mà đám người của Dương Cảnh Tuyên có thể so sánh được, tu ͼhân giới đối với Thích Dụ Huyên mà nói, ngoại trừ tu vi của hắn bị hạn chế vì có thể làm cho giới tu ͼhân sụp đổ, trên cơ bản ở giới tu ͼhân không ai có thể địch lại hắn.
“Nếu Dụ Huyên có thể nhìn thấy được tình huống ở phía dưới thì tốt quá, nhưng vì sao Hoàng gia chủ lại nói phía dưới rấtnguy hiểm? Là bởi vì thần thức của ngài có vấn đề sao?”
Dương Cảnh Tuyên bởi vì không nhìn thấy được tình huống ở phía dưới cho nên có rấtnhiều vấn đề để hỏi.
“Yêu thú ở dưới đáy biển còn nhiều hơn so với mặt đất, hơn nữa đều kết bè kết đội, thực lực của chúng ta ở dưới đáy biển cũng không thể phát huy tốt bằng trên đất liền, muốn chống lại yêu thú tập hợp lại thành đàn phải cố gắng hết sức, lúc đó ta mới chỉ ở kỳ Đại Thừa chứ chưa tiến giai đến kỳ Độ Kiếp, vừa gặp yêu thú ta đã nhanh chóng chạy thoát được, bằng không nói không chừng ta đã chết ở nơi này rồi ”
Hoàng Tử Thiên hồi tưởng lại bộ dáng nghé con mới sinh không sợ cọp lúc trước khi mình còn ở kỳ Đại Thừa tới nơi này thám hiểm, bây giờ nhớ tới cũng phải cảm thán khi đó lá gan của hắn ta cũng thật lớn, sau này trở về mới được đương gia chủ hạn chế lại tính tình của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡