Dương Cảnh Tuyên gật đầu, đáy biển quả thật có rấtnhiều chuyện mà mình không biết, cho dù ở thời hiện đại, đáy biển cũng nguy hiểm hơn đất liền nhiều, dù sao con người sống trên mặt đất bằng phẳng, đất liền đối với bọn họ mà nói là vô cùng quen thuộc, nhưng biển thì khác.
Vì lý do an toàn, Dương Cảnh Tuyên vẫn nên hỏi Thích Dụ Huyên một chút, nàng chỉ muốn đến đây rèn luyện chứ không muốn tìm đường chết, cho nên nàng mới hỏi hắn những cảnh quan có thể ẩn chứa nguy hiểm.
“Dụ Huyên, nếu yêu thú có tu vi kỳ Đại Thừa kết bè phái xuấthiện thì hãy nói cho chúng ta biết một tiếng, thần thức của ngươi phải tập trung chú ý ở phía dưới, nơi này không thể so sánh với trên mặt đất được.”
Lúc Dương Cảnh Tuyên rèn luyện cũng sẽ không h0àn toàn buông lỏng thần thức của mình, tuy rằng có chút mệt mỏi nhưng vẫn phải kiên trì, nếu thần thức bị hao tổn thì đó cũng không phải là chuyện đơn giản.
Thần thức bị hao tổn rấtkhó khôi phụclại như lúc ban đầu, đương nhiên đối với loại người có rấtnhiều linh đan tiên dược như bọn họ, chỉ cho bọn họ một chút thời gian là được.
“Yên tâm đi, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để cho chủ nhân gặp một chút nguy hiểm nào.”
Thích Dụ Huyên an ủi Dương Cảnh Tuyên, chọc cho nàng cười, nàng cũng không phải sợ hãi, chỉ muốn an toàn hơn khi đi ra ngoài rèn luyện mà thôi.
Nàng có từng nói qua với Thích Dụ Huyên và Cơ Tuấn Tịch rấtnhiều lần, gọi nàng là Cảnh Tuyên hay nương tử đều được nhưng bọn họ vẫn cố chấp gọi nàng là chủ nhân, thật sự không biết nên sửa tật xấu của bọn họ như thế nào.
Trong mắt của nàng cái từ chủ nhân này thật sự rấtđặc biệt , nàng đã coi bọn họ như phu quân của nàng, nhưng mà nếu bọn họ thí¢h, nàng cũng coi như đó là một tên gọi thân mật, tuy rằng thật sự không quen với cách xưng hô như thế.
“Khoảng cách của chúng ta đến hang động kia còn bảy vạn mét, khoảng cách phía đáy biển cũng hơn tám vạn mét, biển ở nơi này thật sự rấtsâụ”
Thật ra Thích Dụ Huyên cũng rấttò mò, nơi này tại sao lại có trận pháp lợi hại như vậy, tác dụng͟͟ của trận pháp này là gì, lúc hắn ở Tiên giới đều rấtít khi nhìn thấy biển sâu, tại sao có một nơi thần bí như thế này lại xuấthiện ở giới tu ͼhân, đây chỉ là trùng hợp thôi sao?
Sẽ không, trận pháp cao thâm này khẳng định còn cao hơn so với đại năng bố trí của Tiên Đế hoặc là hơn cả năm vị Tiên Đế, nhưng lúc đấy tính cả hắn thì Tiên Giới cũng chỉ có năm vị Tiên Đế mà thôi.
Như vậy đã nói rõ trận pháp này tồn tại lâu hơn lúc hắn còn ở Tiên giới, nó có thể có trước mấy chục vạn năm, mấy trăm vạn năm, thậm chí mấy ngàn vạn năm.
Ngay cả Thích Dụ Huyên cũng nổi lên hứng thú với nơi này.
Bởi vì Dương Cảnh Tuyên có nhắc về yêu thú kỳ Đại Thừa sẽ kết bè kết phái với nhau, cho nên khi Thích Dụ Huyên cùng những nam nhân khác chú ý tới phía dưới một vạn mét có một đám yêu thú kỳ Hóa Thần trở lên cũng không tỏ vẻ gì.
Dẫn đầu là một yêu thú ở giữa kỳ Đại Thừa với hình hài cá mập, gọi là Đằng Nha.
Chỉ có một mình Hoàng Tử Thiên nhận ra nó, những người còn lại đều chưa từng thấy qua yêu thú như vậy, con cá này sở dĩ được gọi là Đằng Nha bởi vì trên hàm răng của nó thật sự có dây đằng.
Nhưng tại sao một sinh vật dưới biển lại có dây đằng trên răng?
Không ai biết rằng, đó là sự sáng tạo kỳ diệu của Chúa sáng thế.
Người phát hiện muộn nhất chính là Dương Cảnh Tuyên và Lam Dĩ Hành, hai người bọn họ thần thức kém nhất tɾong đám người, đối với chuyện này, Dương Cảnh Tuyên cảm thấy thật mệt tâm.
Sau khi nhìn thấy đám Đằng Nha đó, nàng nhanh chóng rút ra pháp bảo bản mệnh của mình. Ở nơi nguy hiểm như vậy nàng không dám mạo hiểm, dùng những chiêu thức cỏn con của mình không phải là muốn tìm chết sao, hơn nữa ngoại trừ pháp bảo bản mệnh ra, nàng cũng không có pháp bảo nào tốt.
Nàng thật sự rấtnghèo