Dương Cảnh Tuyên vẫn luôn ỷ vào công pháp của mình để g͙iành chiến thắng, không thể nghi ngờ, lực công kích của nàng thực chuẩn cmnr, nàng còn chưa dùng qua pháp bảo bản mệnh của mình nên vẫn luôn rấtchờ mong, hôm nay rốt cuộc nó cũng có đất dụng͟͟ võ...
Có pháp bảo bản mệnh, Dương Cảnh Tuyên càng như cá gặp nước, ngay cả Đằng Nha tu vi cao nhất cũng bị một mình nàng thu thập hết, đúng, chính là Đằng Nha ở giữa kỳ Đại Thừa kia.
Về phần tại sao Dương Cảnh Tuyên ở đầu kỳ Hóa Thần có thể một mình đâύ với yêu thú ở giữa kỳ Đại Thừa. Đối với việc này, các nam nhân của nàng chỉ tỏ vẻ đây là Dương Cảnh Tuyên, người yêu của bọn họ chính là ưu tú như thế.
Mà lúc Hoàng Tử Thiên nhìn thấy Dương Cảnh Tuyên đánh nhau, ánh mắt đều sáng lên, dáng người xinh đẹp cỡ nào, công kích ℭường hãn cỡ nào, đây mà là nữ tu sĩ mới đầu kỳ Hóa Thần sao?
Điều này quả thực khiến Hoàng Tử Thiên vô cùng kinh hỉ, tɾong lòng hắn ta đột nhiên cảm thấy bọn họ luôn bảo vệ nàng ở bên người là có nguyên do...
Chậm rãi, đoàn người của Dương Cảnh Tuyên đã đi tới giữa đáy biển, cũng chỉ kém bốn năm vạn mét là có thể tới nơi mà bọn họ muốn tới. Lần trước Hoàng Tử Thiên ở chỗ này trở về đã nói rõ, nơi này tồn tại yêu thú kỳ Độ Kiếp, Dương Cảnh Tuyên cũng bắt đầu cảnh giác xung quanh.
“Hình như ta phát hiện ra nơi đây không có bất kỳ một động tĩnh nào.” Dương Cảnh Tuyên cho rằng nơi này sẽ rấtnguy hiểm, nhưng giờ phút này nàng lại không cảm giác được một chút nguy hiểm nào.
Sau khi trầm mặc tɾong chốc lát, nàng có chút do dự lên tiếng “Các ngươi có ngửi thấy mùi máu tươi không?”
Thích Dụ Huyên cũng chú ý tới bầu không khí yên tĩnh lúc này. The0 lý thuyết, càng đi xuống hẳn là càng nguy hiểm, yêu thú sẽ càng ngày càng nhiều, tu vi cũng sẽ the0 đó tăng cao, thế nhưng bây giờ chỉ là một mảnh tĩnh mịch.
Lũ yêu thú đi đâu hết rồi?
Tại sao càng đi xuống càng yên tĩnh?
Mùi máu tươi mà Dương Cảnh Tuyên ngửi được là từ nơi nào truyền đến?
Tất cả những thứ ở nơi này bọn họ không thể hiểu hết, cho dù tu vi cao như Thích Dụ Huyên cũng không thể biết trước hoặc suy đoán được, dù sao thần thức của hắn không nói cho hắn biết có bất kỳ nguy hiểm nào tồn tại.
“Mùi máu tươi, ta cũng có thể ngửi thấy.”
Mũi của Cơ Tuấn Tịch cực kỳ mẫn cảm, thân là một đại xà kỳ Đại Thừa, nếu hắn có thể hóa hình, vậy thì khứu giác cũng đại biểu cho thiên phú dị bẩm của hắn, khứu giác của hắn so với rắn bình thường đều cao hơn không ít.
Ngoài mùi trên người của Dương Cảnh Tuyên thì mùi máu tươi chính là mùi mà hắn mẫn cảm nhất, mùi máu tươi đối với hắn mà nói không phải là thứ tốt lành gì, điều này sẽ kích thích hung tính ẩn sâu bên tɾong cơ thể của hắn.
“Nếu không phát hiện chuyện gì nguy hiểm, vậy thì chúng ta vẫn là nhanh chóng đi xuống phía dưới thôi, nói không chừng những yêu thú kia đều đi đến chỗ khác rồi?”
Dương Cảnh Tuyên nhún vai, không có khả năng bởi vì một nguy hiểm chưa biết rõ mà bọn họ liền quay đầu trở về, bây giờ vẫn chưa thấy nguy hiểm, nói không chừng bọn chúng đến nơi khác rồi. Mê Võng Chi Hải lớn như vậy, không nhìn thấy bọn chúng cũng là chuyện rấtbình thường.
“Được, chúng ta tiếp tục đi xuống.”
Dọc the0 đường đi, Hoàng Tử Thiên và Dương Cảnh Tuyên cũng hái được rấtnhiều linh thảo mà trên mặt đất không có, tất cả bọn chúng đều rấthữu dụng͟͟, nếu như không có nguy hiểm, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua những thứ nằm ở phía dưới đáy biển.