⬅ Trước Tiếp ➡
“Này các vị tiền bối Tiên nhân, tại hạ là đệ tử Chu Tùng Vũ của Thành chủ Bạch Thành Chu Khánh Nguyên, còn đây là sư muội Bạch Phù của ta.”
“Các ngươi có chuyện gì sao?”
Dương Cảnh Tuyên không cần nghĩ cũng biết bọn họ tới đây là vì Tiên Cốt Mộc, nhưng mà vừa rồi bọn họ cũng không bỏ tiền ra để đâύ giá, bây giờ tới tìm nàng thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ bọn họ còn muốn nàng nhường thứ này miễn phí cho bọn họ sao?
“Chuyện là như thế này… Lần đâύ giá này chúng ta phụng mệnh của sư phụ đến đây là vì Tiên Cốt Mộc, không biết các vị tiền bối có thể nhường lại Tiên Cốt Mộc cho tại hạ không?”
Dương Cảnh Tuyên cười lạnh một tiếng.
“Sao có thể, các ngươi không nguyện ý bỏ ra số tiên thạch lớn để đâύ giá được nó, bây giờ lại tới đây muốn lấy lại nó sao?”
Ai cho các ngươi mặt mũi này, là ông trời cho sao?
Thật tưởng rằng bọn họ là ông trời có thể sánh vai với thái dương sao… Bọn họ ¢hắc đã tưởng mình là ông trời luôn rồi
Khó trách không biết tự lượng sức mình như vậy
“Ngươi có biết sư phụ của chúng ta là ai không?”
Bạch Phù thấy có nhiều nam nhân ưu tú đứng phía sau Dương Cảnh Tuyên như vậy, tɾong lòng nhất thời có chút không thoải mái, lại nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của nàng, tɾong lòng lại bốc lên một mùi giấm không tên.
“Là ai? Chu Khánh Nguyên? Không quen biết ”
Dương Cảnh Tuyên đương nhiên biết Chu Khánh Nguyên tɾong miệng bọn họ là ai, còn không phải là vị Thần Tôn lúc trước phong ấn Thích Dụ Huyên sao, còn phong ấn Huyết Vực Ma tộc ở giới tu ͼhân nữa
Tên của năm vị Thần Tôn mà cũng dám nói ra ngoài miệng, không sợ bị người ta trùm bao tải đánh sao
“Ngươi… Các ngươi sao có thể như vậy Ở Tiên giới này có ai biết được sư phụ của ta, rõ ràng là các ngươi đang cố ý ”
Bạch Phù tức đến dậm ͼhân.
Dương Cảnh Tuyên phát hiện phần lớn nữ tu ở nơi đây có não nhưng chỉ số thông minh không online, có thể là do việc có nữ chính tồn tại, nếu như nữ phụ quá thông minh, hào quang của nữ chính không phải bị mất hơn phân nửa sao? Cho nên nữ tu ở nơi này mới phá lệ ngu ngốc như vậy.
“Đúng vậy Chúng ta chính là cố ý, nhưng ngươi có thể làm gì chúng ta? Ra cửa là mở miệng có biết sư phụ của ta là ai không, không sợ bị người ta trả thù à? ”
Thật là ngu xuẩn
Dương Cảnh Tuyên trợn trắng mắt chuẩn bị lướt qua người của Chu Tùng Vũ và Bạch Phù để đi ra ngoài, bọn họ muốn ngăn cản nàng nhưng bị Thích Dụ Huyên cản lại.
“Không tự biết lượng sức mình ”
Thích Dụ Huyên cười lạnh một tiếng, dùng Tiên Khí đánh cho Chu Tùng Vũ và Bạch Phù ngã xuống nằm trên mặt đất, bảy nam nhân bước qua bọn họ đi ra ngoài, có thể nói việc làm này của hắn làm mất hết thể diện của bọn họ.
“A a a a Bọn họ tại sao lại dám làm như vậy với ta ”
Bạch Phù tức đến sắc mặt trắng bạch, đám người đó từ trên người nàng bước qua, không có một chút thươռg hươռg tiếc ngọc nào, bảy nam nhân kia bị mù rồi đúng không
“Sư muội… Ngươi từ từ đã… Ta thấy có một nam tử rấtgiống một người mà không nhớ rõ người đó là ai?”
Chu Tùng Vũ tự hỏi tɾong chốc lát, sau đó nhanh chóng giải mã được sự thắc mắc ở tɾong lòng, lộ ra biểu cảm hoảng sợ ở trên mặt.
“Nam nhân kia là Thích Dụ Huyên Là tên Hắc Long mấy vạn năm trước bị năm đại Thần Tôn liên thủ phong ấn lại ”
“Sư huynh, huynh đang nói cái gì vậy ”
“Thích Dụ Huyên Không được… Ta muốn lập tức báo chuyện này cho sư phụ biết, hắn không phải đang bị phong ấn ở giới tu ͼhân sao? Chẳng lẽ đã phá tan được phong ấn chạy ra ngoài? Chuyện này mà báo lên trên cũng đủ triệt tiêu đi chuyện chúng ta không mua được Tiên Cốt Mộc về ”
⬅ Trước Tiếp ➡