⬅ Trước Tiếp ➡
Đoàn người của Dương Cảnh Tuyên cũng không biết là Thích Dụ Huyên đã bị người khác nhận ra, trên thực tế nếu bọn họ biết cũng h0àn toàn không thèm để ý đến chuyện này.
Lúc bọn họ phi thăng đã nghĩ đến chuyện này, nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ có người phát hiện ra thân phận của Thích Dụ Huyên, bây giờ Thần Tôn Lý Mặc Lâm xem như đã là người của bọn họ, Lý Mặc Lâm không mượn sức vào bất cứ vị Thần Tôn nào, bởi vậy ba Thần Tôn khác cũng không phải là đối thủ của Thích Dụ Huyên.
Nếu Thích Dụ Huyên đã lợi hại như vậy, nàng cần gì phải lo lắng về việc này
Mà bên kia Chu Tùng Vũ cùng Bạch Phù trở lại Bạch Thành lập tức tiến vào phủ Thành chủ, chuẩn bị báo cáo chuyện xảy ra ngày hôm nay cho Chu Khánh Nguyên.
“Sư phụ, chuyện người giao cho chúng ta không làm tốt, xin người hãy trách phạt.”
Tính cách của Chu Khánh Nguyên không tốt, hắn ta thân là đồ đệ cũng có phần nơm nớp lo sợ.
“Bản tôn cho các ngươi nhiều tiên thạch như vậy mà cũng không đâύ giá được Tiên Cốt Mộc mang về ”
Giọng nói của Chu Khánh Nguyên mang the0 một tia lạnh lẽo làm cho Chu Tùng Vũ cúi đầu càng thấp hơn, mở miệng cung kính trả lời “Sư phụ, ở hội đâύ giác chúng ta thấy được Hắc Long Thích Dụ Huyên, chính là hắn đâύ giá cướp đi Tiên Cốt Mộc ”
“Cái gì? ”
Chu Khánh Nguyên đột nhiên vỗ bàn một cái, chỉ thấy cái bàn kiên cố trực tiếp hóa thành tro tàn, có thể thấy được sự khiếp sợ ở tɾong lòng của hắn ta giờ phút này là như thế nào.
“Làm sao Thích Dụ Huyên lại ở Tiên giới được Bản tôn cùng bốn vị Tiên Tôn khác không phải đã phong ấn hắn ở giới tu ͼhân rồi sao Các ngươi ¢hắc chắn là mình không nhìn nhầm không?”
Nhìn Chu Khánh Nguyên trừng mắt, Chu Tùng Vũ cùng Bạch Phù không hẹn mà rùng mình một cái, đối mặt với lửa giận của một vị Thần tôn, bọn họ không thể khống chế được bản thân mà quỳ rạp xuống đất.
“Sư phụ, thật sự là Thích Dụ Huyên Chúng ta tuyệt đối không nhìn lầm Tu vi hắn sâu không lường được, chúng ta h0àn toàn không ngăn cản được ”
Chu Khánh Nguyên nhìn dáng vẻ sợ hãi của Chu Tùng Vũ cùng Bạch Phù, hừ lạnh một tiếng “Các ngươi đi ra ngoài đi, bản tôn sẽ tự mình đi Vân Thành một chuyến, bản tôn có thể phong ấn hắn lại một lần thì có thể phong ấn hắn lại lần thứ hai ”
Mà Chu Khánh Nguyên không biết chính là, Lý Mặc Lâm đã sớm biết chuyện của Thích Dụ Huyên, hơn nữa Thích Dụ Huyên còn là khách quý của Thành chủ Vân Thành, Lý Mặc Lâm nhất định sẽ bảo hắn nhanh chóng gia tăng thực lực, chỉ cần không tập hợp đủ năm vị Thần Tôn, như vậy bọn họ đừng mơ có thể phong ấn Thích Dụ Huyên lại một lần nữa.
Chu Khánh Nguyên đang lo lắng làm sao có thể phong ấn Thích Dụ Huyên một lần nữa, còn bên Dương Cảnh Tuyên đang cực kỳ vui vẻ vì đâύ giá được thứ mà mình muốn.
Sau khi trở lại phủ Thành chủ, Lý Mặc Lâm đã phái người tới mời đám người của Dương Cảnh Tuyên đến đại sảnh cùng nhau dùng cơm, vì muốn gia tăng quan hệ và tình cảm với Lý Mặc Lâm, đám người của Dương Cảnh Tuyên liền gật đầu đồng ý.
Bây giờ bọn họ chính là khách quý của Lý Mặc Lâm, chỉ cần đứng cùng một chiến tuyến với hắn ta, Tiên giới sẽ không có Tiên nhân nào có thể làm cho bọn họ cúi đầu, kể cả bốn vị Thần Tôn cũng không được.
Lúc dùng cơm, Dương Cảnh Tuyên và Lý Mặc Lâm nói rấtnhiều, không khí cực kỳ vui vẻ, sau khi kéo tốt quan hệ với Lý Mặc Lâm thì nàng cáo biệt trở về phòng, nàng có chút khổ não về việc phân chia hoan ái với mấy nam nhân của mình.
Trước kia đều tu luyện ở tɾong phòng nàng, nhưng căn phòng này còn nhỏ hơn căn phòng của nàng, phòng của nàng tám người ở cũng không thành vấn đề.
Nhưng mà bây giờ… Căn phòng của phủ thành chủ Vân Thành giống như gian phòng bình thường, chỉ có đồ tɾong phòng là trân quý hơn bên ngoài một chút, nhìn qua cực kỳ tinh xảo hoa lệ, phòng đã nhỏ mà giường lại càng nhỏ.
Nhiều nhất cũng chỉ bốn người là có thể ngủ, nhiều quá thật sự giường cũng không thể dùng được
“Hôm nay chúng ta ngủ như thế nào?”
“Ta muốn ngủ cùng Cảnh Tuyên ”
“Ta muốn ngủ cùng chủ nhân ”
“Ta muốn ngủ cùng sư muội ”
Mấy nam nhân trăm miệng một lời khiến Dương Cảnh Tuyên càng thêm sầu não
⬅ Trước Tiếp ➡