⬅ Trước Tiếp ➡
Bảy đạo lữ của nàng nên phân chia như thế nào đây?
Hai hai ba hay là hai hai hai một?
Cuối cùng Dương Cảnh Tuyên cho đạo lữ của mình chơi trò kéo búa bao, Thuật Giáp Thế Kỳ và Lam Dĩ Hành là người được ở lại, quá trình “Thị tẩm” đã được an bài, mấy nam nhân khác cũng chỉ có thể buồn bã rời đi.
Lần sau nhất định phải đổi một nơi lớn hơn Một cái giường lớn hơn
Từ sau khi phi thăng lên Tiên giới, Thuật Giáp Thế Kỳ và Lam Dĩ Hành đã lâu không cùng Dương Cảnh Tuyên hoan ái, hai nam nhân được ở lại cực kỳ vui mừng, hận không thể đè nàng xuống lột sach quần áo của nàng ngày lập tức.
Nhìn dáng vẻ gấp gáp của bọn họ, Dương Cảnh Tuyên chỉ biết cười nhẹ.
“Người không biết còn tưởng rằng các ngươi là lưu manh đấy ”
Thuật Giáp Thế Kỳ và Lam Dĩ Hành cũng cười the0 “Chúng ta chỉ lưu manh với một mình nàng thôi, đây là việc tình thú khuê phòng, không thể nói với người khác.”
Nói xong, Thuật Giáp Thế Kỳ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Cảnh Tuyên lên, khuôn mặt này khiến hắn nhìn mãi không ċһán, từ giới tu ͼhân the0 lên đến Tiên giới, hắn một mực the0 đuổi bước ͼhân của nàng, nhiều năm như vậy chưa bao giờ thay đổi.
Hắn cúi đầu hôn lấy đôi môi mềm mại của nữ tử, quen thuộc cùng rung động làm cho nội tâm của hắn có một ngọn lửa nóng bốc lên, nhẹ nhàng cọ sát mút đôi môi phấn nộn mềm mại như đám mây trên bầu trời của nàng.
Thuật Giáp Thế Kỳ cạy hàm răng của nàng, người môi lưỡi quấn quýt, cực kỳ kinh diễm.
“Ưm…”
Nữ tử nỉ non làm Lam Dĩ Hành ở một bên cũng không nhịn được dùng hai tay vuốt ve thân thể lung linh mê người, nhanh chóng cởi quần áo trên người nàng, da thịt trắng nõn không tì vết lộ ra, xinh đẹp như tiên.
“Thân thể thật mẫn cảm và non nớt Sư muội… Ta rấtthí¢h ”
Lam Dĩ Hành yêu thí¢h vuốt ve không nỡ buông tay, da thịt trắng mềm như tơ lụa, ngón tay của hắn đi đến đâu, yếm lẫn quần lót đều rơi xuống dưới, nữ tử h0àn toàn trần trụi, cảm thụ khoáı cảm từ ngón tay của hắn mang lại.
“A…”
Dương Cảnh Tuyên cảm giác tɾong cơ thể như có dục hỏa thiêu đốt khiến thân thể của nàng mềm nhũn, tê dại ngã vào tɾong ngực của nam nhân, tùy ý để bọn họ hôn môi cùng vuốt ve.
“Sư muội, tại sao ta mới chạm vào người mà muội đã chảy nhiều nước như vậy Thật là mẫn cảm Lúc này chúng ta mới chạm vào thân thể mà đã như thế rồi… Chờ đến lúc thật sự thao muội, làm sao muội chịu được côn thịt của chúng ta ”
Lam Dĩ Hành xấu xa cười tà, ngồi xổm xuống hơi tách hai ͼhân của Dương Cảnh Tuyên ra, dùng ánh mắt cực nóng nhìn huyệt nhỏ đã ướt đẫm, khe hở nhỏ trắng nõn mềm mại bởi vì hơi thở của hắn lúc nói chuyện làm cho co rút lại, bên tɾong chảy ra một chút dâm thủy̠, hình ảnh xinh đẹp này khiến tɾong đầu hắn oanh một tiếng, côn thịt ở phía dưới nhất thời căng cứng.
“Sư muội, tiểu huyệt của muội quá đẹp, ta làm như vậy… Muội có thí¢h không?”
Lam Dĩ Hành tách huyệt nhỏ ra, dùng ngón tay của mình móc vào hạt nhỏ màu hồng nhạt, dâm thủy̠ bị hắn làm cho chảy xuống phía dưới, dính ướt nguyên một ngón tay của hắn, bên trên toàn là ánh sáng lấp lánh của mật thủy.
“Thật thơ๓ Thế Kỳ, ôm sư muội lên giường đi…”
Thuật Giáp Thế Kỳ buông đôi môi đỏ tươi bị hắn hôn ra, đột nhiên ôm lấy Dương Cảnh Tuyên lên, ba người tiếp tục chiến đâύ ở trên giường, giờ phút này quần áo trên người của Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ cũng được cởi ra, ba người trần trụi, hiển nhiên đêm nay còn có một trận đại chiến đang chờ đợi Dương Cảnh Tuyên.
⬅ Trước Tiếp ➡