“Xin chào, Dương tiểu thư.”
Địch Tĩnh Hân cảm thấy cảm giác của mình đối với cô gái này rấtkỳ quái, nói động tâm thì không phải, chỉ là loáng thoáng có cảm giác quen thuộc, vì sao anh lại thấy khó chịu khi nhìn thấy cô đứng cùng một chỗ với người đàn ông khác chứ?
“Không cần phải khách sáo như vậy, vừa rồi anh đã giúp tôi, gọi tôi là Cảnh Tuyên được rồi, xin hỏi anh là?”
Dương Cảnh Tuyên mỉm cười với Địch Tĩnh Hân, nếu như anh đã nói chuyện với cô, vậy thì cô cũng nên thuận thế tiếp xúc một chút, nhìn xem cảm giác ở tɾong lòng cô từ đâu mà có, chẳng lẽ là vừa gặp đã yêu?
Không thể nào, cô không cảm thấy mình có loại cảm giác tim đập thình thịch giống như tɾong tiểu thuyết miêu tả
“Tôi là Định Tĩnh Hân…”
Hai người nhìn nhau cười, được Địch Tĩnh Hân mời ở lại, Dương Cảnh Tuyên lại ngồi xuống, hai người uống trà hàn huyên.
“Cảnh Tuyên còn trẻ như vậy mà đã ra ngoài xem mắt? Vậy người ba mươi tuổi như tôi phải làm sao bây giờ?”
Nghe Địch Tĩnh Hân nói, Dương Cảnh Tuyên lại thở dài “Còn không phải là do người tɾong nhà ép tôi đến đây để xem mắt sao Nói con gái nên kết hôn sớm một chút, lấy người lớn tuổi hơn một chút cũng không sao. Thật ra tôi thấy người nhà tôi nói như vậy cũng không đúng, nhưng lại không tiện phản bác, nên mới có mặt ở nơi này.”
Cô nói xong lại cười khổ một tiếng “Vốn dĩ mọi chuyện đều tốt, không nghĩ tới đối phươռg lại muốn dây dưa như vậy, hôm nay thật sự rấtcảm ơn anh.”
“Đã nói là đừng khách sáo rồi mà, không phải chúng ta đã trở thành bạn bè rồi sao?”
Hai người lại nhìn nhau cười, một tia xấu hổ cuối cùng còn lại đều tan thành mây khói, tiếp the0 Địch Tĩnh Hân lại mời Dương Cảnh Tuyên đi đến tầng cao nhất của khách sạn uống trà chiều, nơi đó có thể quan sát cảnh biển xa xa, bữa sáng và cà phê cũng vô cùng tốt.
Địch Tĩnh Hân cùng Dương Cảnh Tuyên nói chuyện với nhau rấtvui vẻ, anh không khỏi suy nghĩ ở tɾong lòng, cái loại cảm giác khó chịu vừa rồi có phải là anh có chút động tâm với cô hay không, cho nên mới nhìn tên Trần Khải kia không vừa mắt như vậy.
Anh từ trước đến nay chưa từng ở chung với một cô gái nào vui đến như vậy, hơn nữa tɾong lòng có một cảm xúc không tên, không biết anh có cảm giác sai với cô gái tên Dương Cảnh Tuyên này không.
“Nếu Cảnh Tuyên không có bạn trai, tɾong nhà lại thúc dục đi xem mắt, không bằng suy xét tôi một chút, chúng ta thử ở chung đi, cô cảm thấy thế nào?”
Nghe được lời anh nói, Dương Cảnh Tuyên đột nhiên sửng sốt, đôi mi nhẹ chớp, tận lực đè ép trái tim không ngừng tăng tốc của mình, ánh mắt nhìn thẳng về phía anh.
“Tĩnh Hân, có phải anh đang trêu đùa tôi đúng không?”
Cô vốn định từ chối ngay lập tức, nhưng cảm giác quen thuộc ở tɾong lòng kia vẫn khiến cô hỏi thêm một câu, có lẽ… Thật sự có thể thử xem?
Dù sao cũng không phải lập tức yêu đương, chỉ cần nói với người tɾong nhà là mình đã có bạn trai, về sau cũng sẽ dễ dàng từ chối những lần xem mắt kia, cô cũng không muốn đi xem mắt nữa
“Đương nhiên không phải, tôi sẽ không lấy chuyện này ra để đùa giỡn, tôi thật sự muốn ở cùng một chỗ với cô.”
Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Địch Tĩnh Hân, cô lại nghĩ đến cảm giác không tên ở tɾong lòng, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý với đề nghị này.