⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian kế tiếp, có thời gian hai người lại hẹn nhau ra ngoài cùng nhau xem phim dạo phố, tính cách của hai người hợp nhau nên ở chung vô cùng ăn ý, có rấtnhiều đề tài chung, lúc này anh đã xem nhẹ cảm xúc kỳ quái thỉnh thoảng hiện lên tɾong nội tâm của mình rồi
Hôm nay anh hẹn cô ra ngoài ăn cơm tối, lúc đi vào nhà hàng cô đã cảm giác có chút kỳ quái, sao cả nhà hàng cơm Tây lại không có một bóng người lại còn tối đen như mực?
“Cảnh Tuyên.”
Đèn đột nhiên sáng lên, lúc này cô mới nhìn thấy rõ khung cảnh ở trước mắt này, hoa hồng rực rỡ tạo thành hình trái tim, toàn bộ nhà hàng đều được trang trí bằng hoa hồng, ở chính giữa biển hoa là một cái bàn thủy tinh, ở trên bàn đặt một sợi dây chuyền kim cương.
“Tĩnh Hân?”
Đây là dành cho cô sao?
Cô mỉm cười đi đến trước mặt của Địch Tĩnh Hân, nhìn vào ánh mắt dịu dàng như nước của anh, tɾong lòng đột nhiên mềm đi.
“Chúng ta cũng đã quen biết một đoạn thời gian rồi Vừa mới bắt đầu ở cùng nhau anh còn chưa thổ lộ tình cảm với em… Cảnh Tuyên, bây giờ anh muốn nói cho em biết, anh thí¢h em, em có thể ở cùng một chỗ với anh không? Chúng ta lấy tiền đề kết hôn để yêu nhau có được không?”
Ban đầu cô cho rằng mình không thí¢h Địch Tĩnh Hân, chỉ vì tɾong lòng có cảm giác quen thuộc mới đồng ý qua lại với anh, nhưng nhìn anh đang thổ lộ với cô ngay lúc này, cô cảm giác rấtrõ ràng là tim mình đang đập càng ngày càng nhanh.
Thình thịch, thình thịch…
Cô thậm chí cảm giác hô hấp có chút khó khăn, rung động ở tɾong lòng làm cho cô không tự chủ được run rẩy, cô đột nhiên tiến lên ôm lấy anh, nở ra một nụ cười sáng lạn.
“Được, chúng ta ở bên nhau đi ”
Cô cũng động tâm với anh, không muốn từ chối anh, người đàn ông này đối xử rấttốt với cô, vừa nghĩ đến sau này hai người sẽ kết hôn rồi sinh con, tɾong lòng cô liền cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.
Chỉ là có một tia lo lắng loáng thoáng lướt qua ở tɾong lòng lại bị cô xem nhẹ, giống như nếu cô đắm chìm tɾong hạnh phúc này thì sẽ không phát sinh ra chuyện gì không tốt…
Nghe được lời đồng ý ở trên miệng của cô, Địch Tĩnh Hân vui mừng không thôi, đột nhiên ôm Dương Cảnh Tuyên lên xoay tròn một vòng, sau đó dứt khoát ôm cô đi đến trước bàn mới chịu buông cô xuống.
Tiếp the0 anh cầm lấy sợi dây chuyền kim cương đang đặt ở trên bàn “Cảnh Tuyên, đây là quà anh tặng cho em, kỷ niệm ngày đầu tiên chúng ta chính thức yêu nhaụ”
Nói xong, anh ôn nhu đe0 sợi dây chuyền lên cổ của cô, da thịt trắng nõn không tỳ vết rấtxứng đôi với sợi dây kim cương sáng chói này, nhìn qua h0àn mỹ đến cực điểm.
“Thật đẹp… Cảnh Tuyên…”
Anh nhìn cô, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng hôn lấy đôi môi phấn nộn, hai người hôn môi, bầu không khí mập mờ, không cần nói rõ cũng biết tiếp the0 sẽ xảy ra chuyện gì, hai người đã đến khách sạn ở phía trên của nhà hàng.
Vừa vào cửa, Địch Tĩnh Hân đã đè Dương Cảnh Tuyên ở trên cửa hung hăng hôn môi, nụ hôn mãnh liệt giống như mưa rền gió dữ khiến cô gần như không thở nổi, tɾong hơi thở toàn là mùi vị của anh.
“Ưm…”
Hóa ra hôn môi kịch liệt lại thoải mái như vậy, cô h0àn toàn không muốn kháng cự, chìm đắm tɾong tình yêu mà anh mang đến, trầm luân không muốn thoát ra…
Cô có thể cảm giác được hai tay của anh đang vuốt ve ở khắp nơi trên người mình, đôi tay giống như mang the0 đïện, đi đến chỗ nào cũng khiến cô tê dại, chỉ chốc lát sau áo đã bị anh cởi ra, hai bầu ngực cực khủng lộ ra ngoài, hôm nay cô mặc nội y màu đen đặc biệt gợi cảm.
“Cảnh Tuyên… Cho anh…”
Địch Tĩnh Hân bế Dương Cảnh Tuyên lên, bước nhanh đến mép giường rồi dịu dàng đặt cô xuống, còn mình thì nhanh chóng đè lên thân thể mềm mại kia…
⬅ Trước Tiếp ➡