Sờ tới côn thịt nóng bỏng kia, mặt của Dương Cảnh Tuyên cũng trở nên nóng lên. Nàng kiều mị liếc nhìn Lam Dĩ Hành một cái “Huynh không thể nghĩ đến chuyện gì hay ho hơn sao ”
“Hiện tại ta cũng đang nghĩ đến chuyện khác mà, sư muội có muốn biết ta đang nghĩ cái gì không?” Lam Dĩ Hành cười thổi vào tai nàng.
“Huynh nghĩ đến chuyện gì?” Dương Cảnh Tuyên sau khi hỏi xong có chút hối hận, tình huống hiện tại, tɾong đầu hai nam nhân này chẳng lẽ còn có thể nghĩ đến thứ gì tốt sao
Quả nhiên, Lam Dĩ Hành xấu xa cười, nhẹ nhàng ghé sát vào tai của Dương Cảnh Tuyên nói “Nhớ dáng vẻ lúc sư muội tự cởi quần áo, nhớ dáng vẻ của sư muội sau khi cởi hết quần áo… Sư muội… cởi cho ta xem.”
“Sư huynh, huynh thật xấu xa ” Sắc mặt của Dương Cảnh Tuyên đỏ lên liếc nhìn Lam Dĩ Hành một cái,Thuật Giáp Thế Kỳ ở bên cạnh cũng nhiệt tình phụ họa “Ta cũng muốn xem Cảnh Tuyên tự cởi quần áo, cho chúng ta xem đi…”
Dương Cảnh Tuyên đỏ mặt cởi bỏ cổ áo của mình, chậm rãi cởi bỏ váy ở bên ngoài ra, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ mặc nội y và quần lót màu trắng. Nhưng chính nội y màu trắng đơn giản như vậy lại làm nổi bật dáng người tinh tế của nàng. Khuôn mặt và khí chất của Dương Cảnh Tuyên vốn xinh đẹp, bây giờ nhìn lại còn có chút khí chất nhu nhược đáng yêụ..
Dương Cảnh Tuyên nhìn ánh mắt nóng bỏng trần trụi của hai người, chậm rãi cởi nội y màu trắng của mình ra, tɾong lòng nàng hung ác muốn tra tấn hai nam nhân này cho nên động tác vô cùng chậm. Da thịt tɾong suốt trắng như tuyết từng chút từng chút một lộ ra khiến Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ hận không thể tự mình động thủ xé bỏ toàn bộ lớp quần áo kia mới tốt
Dương Cảnh Tuyên tựa hồ không nghe được tiếng hò hét và kêu gọi tɾong lòng hai người, nàng tiếp tục chậm rãi cởi quần áo gần như không còn tồn tại trên người của mình, nàng như có như không dùng đôi mắt nhỏ kiều diễm nhìn vào dưới thân của hai nam nhân. Hai người nhìn một cái đã lập tức hiểu được là nàng rõ ràng đang dùng dáng vẻ này câu dẫn người khác, nha đầu bướng bỉnh này là đang trừng phạt bọn họ mới cố ý cởi chậm như vậy
“Nếu sư muội không có sức lực tự cởi quần áo, còn cởi chậm như vậy, vậy thì để sư huynh làm đi…” Lam Dĩ Hành không có ý tốt liếc mắt nhìn Dương Cảnh Tuyên, sau đó tiến lên xé quần áo trên người nàng, tất cả vật che đậy trên người của Dương Cảnh Tuyên hóa thành những mảnh nhỏ màu trắng chậm rãi bay xuống đất.
Lúc này Dương Cảnh Tuyên đã không có mảnh vãi che thân, da thịt trắng như tuyết cùng dáng người h0àn mỹ làm cho hai nam nhân nhất thời dục hỏa thiêu đốt, phía trên bầu ngực no đủ đầy đặn là nhũ hoa màu hồng nhạt lúc này đã có chút cương cứng giống như hoa đào nở rộ trên tuyết...
Mà giữa hai ͼhân thon dài chính là vườn hoa nhỏ bí mật kia, điều này làm cho Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ hận không thể tách hai ͼhân của Dương Cảnh Tuyên ra ngay bây giờ, sau đó hung hăng xuyên qua nàng, thao nàng dục tiên dục tử...
“Sư huynh Huynh xé quần áo của ta làm gì ” Dương Cảnh Tuyên thấy quần áo của mình đều bị Lam Dĩ Hành xé rách, nàng cắn môi dưới giậm ͼhân, bộ dáng xấu hổ buồn bực kia quả thực là thẹn thùng lại mê người...
Lam Dĩ Hành có chút tà ác nở nụ cười trả lời “Xé quần áo của sư muội đương nhiên là muốn thao sư muội rồi ”