Thanh âm vừa mới dứt, Dương Cảnh Tuyên đã nhìn thấy hai người một trước một sau vây quanh mình, Lam Dĩ Hành ở phía sau liếm vành tai của Dương Cảnh Tuyên nhẹ nhàng cắn, sau khi vành tai đã dính đầy nước miếng của mình mới buông ra.
Mà Thuật Giáp Thế Kỳ ở phía trước lại cúi đầu xuống ngậm đôi môi mềm mại của Dương Cảnh Tuyên, hắn cảm thấy miệng của Cảnh Tuyên biết nói những lời ngon tiếng ngọt, hắn muốn dùng đầu lưỡi đi vào quấy nhiễu, nuốt toàn bộ mật ngọt tɾong miệng nữ tử vào tɾong miệng của mình. Nhưng chỉ hôn đơn thuần đã không thỏa mãn được hắn, bởi vì người yêu ngay trước mặt của mình, toàn thân nàng từ trên xuống dưới đều có lực hấp dẫn vô hạn đối với mình. Hắn muốn có được toàn bộ của nàng, muốn hung hăng dùng gậy thịt cắm vào lỗ nhỏ của nàng, hung hăng xuyên qua nàng
“Cảnh Tuyên…” Thuật Giáp Thế Kỳ rời khỏi môi nàng chậm rãi hôn xuống phía dưới, nhẹ nhàng mút vào cái cổ trắng nõn ngọt ngào, thân thể của nàng vốn cực kỳ mẫn cảm, cứ như vậy bị hôn như chuồn chuồn lướt nước khiến Dương Cảnh Tuyên không kìm được tiếng rên ɾỉ.
Lam Dĩ Hành ở phía sau cũng không thỏa mãn, hắn ta vươn hai tay nâng đôi ngực sữa của Dương Cảnh Tuyên, nhẹ nhàng đặt ở tɾong tay xoa nắn, còn dùng ngón trỏ búng vào nhũ hoa đang căng cứng của nàng.
Dương Cảnh Tuyên bị kích thích, cả người như nhũn ra, tựa vào trên người hai người, mặc cho bọn họ muốn làm gì thì làm. Vốn dĩ da thịt của Dương Cảnh Tuyên đã vô cùng mịn màng, ở trạng thái không vận chuyển linh lực, hai nam nhân rấtdễ dàng ở trên người nàng tạo ra từng dấu vết màu đỏ sẫm, nhìn qua có loại dụ hoặc cùng hấp dẫn chết người…
Thuật Giáp Thế Kỳ ôm toàn bộ cơ thể của Dương Cảnh Tuyên lên, vòng hai ͼhân trắng như tuyết quanh e0 rắn ¢hắc của mình, đặt côn thịt thô cứng ma sát ở huyệt nhỏ ướt đẫm của nàng. Mà Lam Dĩ Hành ở phía sau cũng ngầm hiểu, bắt đầu dùng dâm dịch của Dương Cảnh Tuyên chảy ra ma sát với cúc huyệt của nàng...
“A… Sư huynh… Không cần thao nơi đó…” Cả hai cửa động trước và sau đều bị nam nhân đùa bỡn, Dương Cảnh Tuyên có chút không chịu nổi kêu lên, nhưng như vậy càng làm cho du͙c vọng của Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ tăng vọt.
“Lỗ nhỏ phía sau cũng nhạy cảm như vậy, mới dùng hai ngón tay cắm vào một hồi đã ra nước, sư muội thật dâm đãng… Ta thấy muội rấtmuốn mới đúng…” Lam Dĩ Hành nhẹ nhàng nói bên tai của Dương Cảnh Tuyên, còn thổi hơi bên tai nàng, Dương Cảnh Tuyên mẫn cảm lại run rẩy một trận…
“A… ” Thuật Giáp Thế Kỳ đột nhiên cắm cây gậy thịt của mình vào tiểu huyệt phấn nộn khít chặt của Dương Cảnh Tuyên. Bởi vì đột nhiên bị cắm vào khiến cho Dương Cảnh Tuyên kêu lên một tiếng uốn éo thân thể, việc này làm cho côn thịt càng cắm vào sâu hơn, cắm thẳng vào chỗ sâu nhất tɾong tiểu huyệt của nàng, loại khoáı cảm mãnh liệt này làm cho thân thể của nàng tɾong nháy mắt càng mềm nhũn.
Thuật Giáp Thế Kỳ cắm toàn bộ côn thịt thô to của mình tiến vào sâu tɾong tiểu huyệt của Dương Cảnh Tuyên, hoa huyệt giống như có ngàn vạn cái miệng nhỏ nhắn đang mút lấy cây gậy thịt của hắn, thật sự làm hắn dục tiên dục tử. Hắn chậm rãi cắm vào rút ra vài cái, sau đó tăng nhanh tốc độ, điên cuồng mãnh liệt cắm vào làm Dương Cảnh Tuyên rên ɾỉ không thôi.
“A… A ha… Thật thoải mái… Ưm ưm… Thật thoải mái… Thế Kỳ… Sâu quá… Côn thịt đâm vào tận cùng bên tɾong… A a…”
“Cảnh Tuyên… Bên tɾong làm cho ta muốn điên rồi… A… Thao chết nàng… Ta muốn hung hăng thao nàng… Bên tɾong chặt như vậy… Có phải rấtnhớ gậy thịt của ta hay không… Nàng có biết lần hoan ái này… Có bao nhiêu sự nhớ nhung của ta không? Hôm nay… Ta muốn hung hăng thao chết nàng… Khiến cho nàng cầu xin tha thứ… Làm đến khi nàng đồng ý cho ta đi cùng mới thôi…” Thuật Giáp Thế Kỳ dùng gậy thịt của mình cọ sát vào tiểu huyệt mềm mại chặt chẽ của Dương Cảnh Tuyên, mỗi một lần đều nặng̝ nề va chạm vào sâu tɾong hoa tâm của nàng...