⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày mai là thứ bảy, mọi người không cần đi làm, bọn họ chào hỏi với hai ông chủ rồi cũng túm năm tụm ba mà rời đi.
Phục vụ trong quán bắt đầu quét dọn, chuyện kiểm kê đồ có mấy người ở bộ phận hành chính phụ trách.
Sở Dự xoay người nhìn thoáng qua, anh ta hỏi Ứng Như Ký “Chỉ mình chúng ta đi uống hai ly không?”
“Không có lòng dạ thảnh thơi như thế. Sáng mai còn phải lái xe đưa ông cụ đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ.” Ứng Như Ký cười nói.
“Vậy cậu về thế nào? Tôi đưa cậu về?”
“Xe của tôi còn ở bãi đỗ xe. Tự tôi gọi người lái thay.”
Tài xế của Sở Dự chạy xe đến trước cửa quán, Ứng Như Ký thì một mình đi đến bãi đỗ xe.
Bãi đỗ xe phải đi từ thang máy của trung tâm thương mại bên cạnh đi xuống, Ứng Ngư Ký rẽ một cái, sau đó thì từ từ dừng bước.
Dưới đèn đường có một người quen đang đứng.
Cô đang nhìn về bên này, rõ ràng là đang đợi anh.
Ứng Như Ký thong dong đi qua đó.
Đèn vàng tối tăm chiếu xuống bóng người tạo thành một bức ảnh chụp, người trong hình đang ôm cánh tay, như là đã đợi anh rất lâu, trong lời nói cũng có chút tủi thân “Vất vả lắm mới gọi được một chiếc xe, tài xế lại hủy đơn. Thầy Ứng, tôi uống say rồi, có thể đưa tôi về nhà không.”
Ứng Như Ký nói “Tôi cũng uống rượu, chỉ có thể gọi người lái thay.”
“Không sao.” Đợi anh dừng ở trước mặt, cô ngửa mặt nhìn anh, hoàn toàn không sợ sẽ bị anh thấy rõ nụ cười khi thực hiện được mục đích của mình “Anh sẽ cho tôi đi nhờ xe, đúng không?”
Ánh mắt của Ứng Như Ký dừng ở trên mặt cô một hồi lâu, cuối cùng cũng không nói gì mà chỉ xoay người đi về phía thang máy.
Tiếng bước chân lộc cộc nghe có vẻ nhanh nhẹn đi theo sát sau anh, không có chút cảm giác hư ảo hay lảo đảo của người uống say sẽ có.
Thang máy đến tầng ngầm 2, cửa mở ra, một tay Ứng Như Ký nhét túi, đi nhanh về phía vị trí dừng xe.
Diệp Thanh Đường cảm nhận được sự bối rối trong tiếng bước chân của anh thì lập tức sung sướng thôi rồi.
Ứng Như Ký ấn chìa khóa xe một cái, đèn của một chiếc xe ở phía hơi xa xa chợt lóe lên.
Anh đi qua kéo cửa ghế sau ra, giữ ở cửa rồi quay đầu lại nhìn một cái, ý bảo Diệp Thanh Đường lên xe.
Diệp Thanh Đường cười nói “Cảm ơn”.
Xe SUV rất cao, lúc cô giẫm lên bàn đạp thì cũng tự nhiên mà tì tay lên vai anh.
Diệp Thanh Đường vừa ngồi vào thì thấy ngay Ứng Như Ký đẩy tay về, anh muốn đóng cửa xe lại.
Cô lập tức cười ra tiếng, trông rất vô tội “Anh sợ tôi à?”
Động tác của Ứng Như Ký tạm dừng lại một chốc, như là hạ quyết tâm vậy, lại kéo cửa xe ra, lên xe.
Diệp Thanh Đường dịch sang bên cạnh để ra một chỗ trống, người anh tỏa ra một mùi rượu nhàn nhạt, lẫn thêm mùi khói, nếu không quan sát sai thì Ứng Như Ký không có thói quen hút thuốc, có lẽ là bị dính ở tiệc rượu vừa nãy.
Bàn tay của Ứng Như Ký nhẹ xoa thái dương một chút, giọng điệu khá bằng phẳng “Nói đi.”
Diệp Thanh Đường làm ra dáng vẻ có hơi kinh ngạc “Nói gì?”
“Cô muốn làm gì.”
Diệp Thanh Đường dựa về đằng sau, điệu bộ rất lơ là, cô cười cực kỳ thản nhiên “Bên cạnh anh, gần đây có thiếu người không?”
Lời cô muốn nói, cuối cùng cũng không thoát khỏi dự liệu của anh.
Ứng Như Ký cố gắng nói khéo léo “Công việc của tôi rất bận, không rảnh suy xét chuyện cá nhân.”
“Công việc bận thì không phải lại càng phải cần hơn ư? Hay là, diễn đạt của tôi làm cho người ta hiểu lầm.” Diệp Thanh Đường không ngại, càng nói trực tiếp hơn “Người mà tôi bảo ấy, là chỉ sex partner . Tôi rất chuyên nghiệp, chuyên nghiệp là chỉ, tôi chỉ biết xuất hiện ở trường hợp đúng đắn.”
⬅ Trước Tiếp ➡