Bạn tình là những người tham gia vào các hoạt động tình du͙c với nhaụ Bạn tình hay còn gọi là đối tác tình du͙c có thể chỉ bất kỳ về số lượng người, giới tính, quan hệ tình du͙c, hoặc khuynh hướng tình du͙c
Ứng Như Ký cảm thấy đau đầụ
Chỉ có cô Diệp mới có bản lĩnh như vậy, có thể miêu tả chuyện này như là đàm phán làm ăn.
Ứng Như Ký đành lại nói “Có lẽ cô Diệp không hiểu biết về tôi lắm.”
“…… Cũng không cần hiểu biết nhiều quá chứ? Cũng đâu phải là muốn yêu đương. Chuyện chơi một chút, tích cực quá lại thành bó tay bó chân.”
Ứng Như Ký đã từng hỏi một người bạn là nữ, có phải mặt của anh là mặt của một tên tra nam không.
Rất kỳ lạ, được người ta đến gần, mười lần thì có chín lần là hẹn đi nhà nghỉ, anh như vậy không giống một thí sinh thích hợp để chọn có một mối quan hệ ổn định thân mật à?
Người bạn nữ kia nói, đúng thế, dáng vẻ không những rất tra, mà còn còn khiến cho lòng người tự nguyện cảm thấy, bị anh trap một chút như vậy, thật ra cũng chẳng sao cả, ngủ một lần không lỗ, ngủ hai lần lãi không ít.
Trước mắt, hình như anh lại rơi vào khuôn mẫu bị trông mặt mà bắt hình dong rồi.
Anh có thể nói gì đây, gần như là chỉ có thể bất đắc dĩ mà thở dài một hơi ở trong lòng, sau đó cười cười “Vậy à? Sợ cô không chơi nổi.”
Trong quá khứ, cơ bản là chỉ cần nói ra những lời này thì đối phương sẽ thức thời mà từ bỏ.
Nhưng người trước mắt, ánh mắt kia lại còn sáng thêm “Người trưởng thành phải có trách nhiệm của người trưởng thành, tuân thủ quy tắc trò chơi, đã đánh cuộc thì phải chịu thua rồi.”
Nói xong, đột nhiên sát lại gần, hơi thở có hơi nóng phất quá gò má anh, mùi rượu nhàn nhạt pha lẫn hương thơm cỏ cây nhiệt đới, mái tóc dài xoã tung trượt từ đằng sau qua vai xuống đằng trước, chất thành đống ở trên chiếc áo cúp ngực màu đen, chầm chập lên xuống theo hô hấp.
“Muốn vào cuộc không?” Cô cười cười mà mời gọi.
Ứng Như Ký ngừng thở một chốc, ánh mắt không chút dấu vết mà dời đi, chỉ dừng lại ở chỗ giữa hai bên lông mày của cô.
Giọng điệu của anh vẫn bình tĩnh như trước “Cô Diệp, cô là con gái của tổng giám đốc Diệp. Suy xét từ việc tiện tiến hành công việc, tôi không hy vọng sẽ có mối quan hệ trở nên phức tạp với cô, xin lỗi.”
.
Ánh mắt của Diệp Thanh Đường dừng ở chỗ hầu kết của anh.
Cô thừa nhận có hơi nhục, bởi vì hình như anh thật sự rất bình tĩnh, dù sao phản ứng sinh lý không lừa được người.
“Được rồi.” Diệp Thanh Đường cười thản nhiên “Vậy anh sẽ không tố cáo với bố tôi đâu nhỉ?”
“Tôi sẽ không.”
Diệp Thanh Đường ngồi thẳng người, duỗi tay, kéo một bên cửa xe khác.
Ứng Như Ký ngờ vực mà nhìn cô.
“Không say, lừa anh thôi.” Cô thản nhiên thừa nhận mình nói dối “Tự tôi gọi xe về.”
Giây tiếp theo, Ứng Như Ký duỗi tay bắt lấy cổ tay của cô “Con gái về nhà một mình thì thế nào cũng không an toàn. Tôi đưa cô về.”
Thái độ chính trực đến nỗi không chõ mồm vào được.
Diệp Thanh Đường lại ngồi về, cô nói mình không say, nhưng cuối cùng lại như là không thắng được men rượu, nhắm mắt nghiêng người dựa vào ghế, cả người như bị rút hết xương cốt.
Ứng Như Ký lấy điện thoại ra, gọi người lái thay.
Thời gian đợi người ta đến đây, anh cảm nhận được hô hấp của người bên cạnh càng lúc càng chậm.
Vừa muốn quay đầu nhìn xem thì có một sức nặng dựa vào bả vai.
Mái tóc xoã tung kia khẽ cọ qua gò má của anh, kèm theo đó là sự ngứa ngáy cực nhỏ.
Gara ngầm cực kỳ yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng mới vang lên tiếng ô tô khởi động.
Người tựa lên vai anh cũng không còn nhúc nhích.
Qua một hồi lâu, Ứng Như Ký mới tin, cô ngủ thật rồi, không tiếp tục chơi cái trò lừa bịp gì mà lúc thì giả là thật, khi thì thật cũng là giả nữa.