“Đưa anh.” Hoài Kinh kiên trì, sau khi nhận lấy thì cười nói, “Em rảnh tay thì đi lấy đồ anh đưa cho em đi.”
Cô giật giật mấy ngón tay bị hằn đỏ vì túi nhựa, Hứa Tinh Không hơi sửng sốt hỏi: “Cái gì?”
Hoài Kinh liếm môi dưới, thờ ơ cười: “Đi mở xe cửa xem.”
“Không đi.” Hứa Tinh Không có chút kháng cự.
“Haizzz.” Hoài Kinh nắm lấy cổ tay cô, đẩy đẩy cô, nói: “Đi đi.”
Hứa Tinh Không hơi mím môi, nhấc chân đi về phía trước, đến khi tới trước xe, cô quay đầu lại nhìn anh, anh vẫn đứng đó, nhìn cô mỉm cười.
Hứa Tinh Không thở dài, mở cửa xe ra.
Cửa vừa mở, con ngươi Hứa Tinh Không lập tức co rút lại.
Trên hàng ghế sau có đặt một bó hoa hồng trắng, được bọc trong giấy hoa, bó hoa rất to, đến không hết là bao nhiêu đóa.
Hứa Tinh Không chớp chớp mắt, đây là lần đầu tiên cô nhận được hoa, hơn nữa còn là hoa hồng trắng mà cô thích nhất.
Ngón tay cô giật giật, khom lưng chui vào xe, hương hoa xông lên mặt làm đầu cô trống rỗng, tựa như đang mơ vậy. Ôm bó hoa hồng vào lòng, Hứa Tinh Không quay đầu lại nhìn Hoài Kinh, cảm giác mới dần dần trở nên rõ ràng.
Hoài Kinh cũng không biết Hứa Tinh Không thích hoa gì, anh lái xe đi ngang qua cửa hàng bán hoa, chỉ cảm thấy Hứa Tinh Không rất hợp với hoa hồng trắng nên mới mua một bó.
Nhưng không ngờ, lại hợp đến vậy.
Người phụ nữ ôm bó hoa hồng trắng đứng trước chiếc xe màu rượu đỏ, sắc mặt vui vẻ hòa lẫn ngạc nhiên, nhưng biểu cảm đó lại rất nhạt, chỉ có đôi gò má trắng hồng và đôi mắt lấp lánh trong ánh nắng loang lổ dưới bóng cây mới để lộ một chút cảm xúc của cô thôi.
Bó hoa quá lớn, cô ôm không hết, nên đang cố hết sức siết lại vào ngực, tay áo cô bị kéo lên, lộ ra khớp xương cổ tay trắng nõn.
Hoài Kinh im lặng nhìn vẻ luống cuống tay chân của cô, lúc sau anh mới cười một tiếng, đi tới bên cạnh Hứa Tinh Không.
“Cảm ơn.” Cô ngước mắt nhìn anh, khẽ cười.
Hoài Kinh túm gọn bó hoa lại rồi nhét trở vào ngực cô, sau đó đóng cửa xe nói: “Đi thôi, anh đói bụng rồi.”
Đây là lần đầu tiên Hoài Kinh tới nhà Hứa Tinh Không, chỉ là kiểu nhà trọ bình thường, rất nhỏ, nhưng bày trí rất ấm áp.
Vừa mới vào anh đã thấy trước cửa đặt một cái ổ mèo. Xung quanh ổ được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, nhưng bên trong lại trống không. Hoài Kinh liếc mắt thoáng qua, Hứa Tinh Không thấy vậy liền giải thích.
“Meo meo hơi khó chịu, em đưa nó đến bệnh viện thú cưng rồi.”
Hoài Kinh nghe vậy thì cười một tiếng, nói: “Đêm nay có rước về không?”
“Không rước về.” Hứa Tinh Không nhận lấy đồ trên tay anh chuẩn bị vào nhà bếp làm, cô thuận miệng hỏi một câu, “Anh hỏi chuyện này làm gì?”
“Bởi vì buổi tối người lớn sẽ làm một số việc trẻ nhỏ không nên nhìn thì tốt hơn.” Hoài Kinh nói.
Hứa Tinh Không: “…”
Tai Hứa Tinh Không đỏ lên, cầm đồ xoay người vào nhà bếp.
Thường ngày hay nấu nướng, cho nên tốc độ của cô rất nhanh. Chưa tới một tiếng, trên bàn đã bày năm món bốn mặn một canh, cô xúc cơm ra, xếp đũa ngay ngắn.
Bàn ăn không lớn, hai người mỗi người ngồi một bên, Hứa Tinh Không đưa một chén canh cho Hoài Kinh. Mới vừa nấu ăn xong, người cô đổ một lớp mồ hôi mỏng, mặt cũng hơi hồng, cô nhẹ nhàng nói: “Không biết khẩu vị của anh thế nào, làm theo ý thích thôi.”
Hoài Kinh đang xắn tay áo, anh vừa làm vừa nhìn những món ăn trước mặt. Đúng là không được sang trọng bằng nhà hàng, nhưng chỉ cần nhìn thế này thôi cũng đã cảm nhận được hương vị đặc biệt bên trong rồi.
Hoài Kinh nói: “Rất tốt, ăn thế này cũng có chút cảm giác gia đình.”
Anh vừa nói xong, hai người cùng sửng sốt.
Hứa Tinh Không ngẩng đầu nhìn anh, đồng tử lay động, muốn nói gì nhưng lại thôi. Cô cầm đũa lên, “Ăn cơm đi.”
Bữa cơm này không có gì khác lạ, Hoài Kinh không phải một người trầm lặng, nhưng trên bàn cơm lại không nói chuyện. Đây là giáo dưỡng của anh, Hứa Tinh Không rất tán thưởng.
Mặc dù hai người ăn trong im lặng nhưng lại không có cảm giác xấu hổ, chỉ cảm thấy người ngồi đối diện rất quen thuộc, đến mức không có gì để lúng túng.
Hứa Tinh Không nghĩ tới lời Hoài Kinh nói, nên cũng không được thoải mái lắm.
Ăn cơm xong, Hoài Kinh không có ý định về, cô dọn bàn rồi vào bếp rửa chén.
Nước trong vòi chảy lên tay cô, tiếng đồ sứ trắng va chạm nhau lách cách hòa hòa với tiếng nước, trong lòng Hứa Tinh Không đang suy nghĩ đến một chuyện.
Anh không thể ngủ lại đây được.
“Bình thường em hay đọc những quyển này sao?”
Hứa Tinh Không đang thất thần thì Hoài Kinh ở bên ngoài đột nhiên hỏi một câu. Cô hoàn hồn, tắt nước đi ra ngoài. Hoài Kinh đang ngồi trên ghế sa lon, chống khuỷu tay xem sách “Kiến thức tổng quát và chi tiết về ngọc” của cô.
Nghe tiếng Hứa Tinh Không đi ra, anh nâng mắt lên, nhìn cô cười nói: “Có muốn tiền bối đề cử cho em mấy quyển không?”
Anh kinh doanh đá quý, nói tiếng Đức cũng lưu loát vô cùng, anh xưng một tiếng tiền bối, Hứa Tinh Không quả thật phải thừa nhận.
Hiếm khi có người chỉ bảo nên đương nhiên cô đồng ý ngay. Cô lau lau tay, lấy một cây viết và một quyển sổ tay dưới bàn trà, ngồi xổm trước sô pha giương mắt nhìn anh.
Thấy vẻ nghiêm túc của cô, Hoài Kinh lại bật cười, nói: “‘Bản vẽ nghiên cứu ngọc cổ’, ‘Khảo cứu ngọc cổ’,…”
Hứa Tinh Không ghi chú lại theo thứ tự.