Khi viết, cô cúi đầu, tầm mắt của Hoài Kinh vừa vặn có thể thấy vành tai và một mảng mềm mại sau tai cô. Anh đã từng cắn qua nên biết mùi vị nơi đó thế nào, vì vậy chỉ mới nhìn, anh đã cảm thấy trong lòng ngứa ngáy.
“Y như học sinh tiểu học.”
Hoài Kinh nói, rồi nhìn thoáng qua chữ viết của Hứa Tinh Không, nét chữ rõ ràng, nắn nót cẩn thận.
Anh lại cười một tiếng, nói: “Đến chữ viết cũng giống.”
Bị anh nói vậy, mặt Hứa Tinh Không hơi nóng lên. Cô ngước mắt nhìn anh, không nói gì.
Giống như bị anh làm mất hứng, ánh mắt cô có chút không vui. Hoài Kinh nhìn nhìn, vươn tay ra nắm cằm cô, cúi người hôn lên.
Ánh mắt Hứa Tinh Không khẽ động.
Vừa mới bắt đầu, Hoài Kinh còn rất nhẹ nhàng, nhưng chỉ chốc lát sau đã biến thành gió lớn mưa rào. Người cô chợt nhẹ bỗng, bị anh ôm lấy đặt dưới thân. Cô thở hổn hển, nhìn vào mắt anh.
Ở trong đó, ngập tràn ham muốn.
“Đêm nay anh ở lại đây được không?” Giọng nói của Hoài Kinh rất trầm thấp.
Môi anh lại phủ xuống, ướt át mềm mại, xuyên qua đầu lưỡi, thắt chặt trái tim cô.
Anh hôn dọc theo cằm xuống cổ cô, Hứa Tinh Không dần dần nhắm hai mắt lại.
“Được.”
Phòng ngủ không bật đèn, trong bóng tối, kích tình lan tỏa khắp bầu không khí. Hai người lấn lấy nhau trên giường, hô hấp dồn dập nặng nề.
Cuối cùng Hoài Kinh cũng kết thúc, trên người hai người đều đã đầy mồ hôi, làn da nóng rực dán vào nhau, bởi vì mồ hôi mà khiến cho cơ thể cả hai trở nên khô khốc.
Hoài Kinh rút người ra ngồi dậy, nhưng tay của người phụ nữ dưới người lại nắm lấy vai anh. Ngoài cửa sổ, không biết ánh đèn ban công nhà ai chiếu vào, in lên tủ quần áo trước giường.
Ánh mắt Hoài Kinh khẽ chuyển động, không tiếp tục ngồi dậy nữa, đưa tay đỡ lấy cơ thể cô.
Nhìn hơi thở cô dần dần bình ổn lại, ánh mắt mê ly cũng trong suốt lại. Những sợi tóc lán loạn vì thấm ướt mồ hôi mà dán lên đôi gò má trắng nõn. Tầm mắt Hứa Tinh Không chưa được ổn định, hơi lóe lên trốn tránh ánh mắt anh, nhìn ra ánh sáng nhạt ngoài ban công.
“Sau này… đừng tới nhà em nữa.” Giọng nói khàn khàn mỏng mạnh của cô vang lên trong bóng đêm.
Sự lạnh lùng dần dần vụt lên tình ý chưa chưa tan đi, dục vọng trong đôi mắt nâu phai dần, Hoài Kinh khẽ cười, rồi đồng ý.
“Được.”
**
Gần đến tháng mười, thời tiết trở nên mát mẻ hơn, kì nghỉ Quốc khánh và Trung thu cũng sắp đến. Trong phòng làm việc, đề tài nói chuyện phiếm cũng chuyển từ mua trang phục gì trở thành mua quà gì về nhà cho kì nghỉ Trung thu.
Trung thu khiến cho các hoạt động mua hàng trực tuyến ở các cửa hàng mạnh hơn, sau khi lập gia đình Trần Uyển Uyển mới hiểu rõ cách tính toán chi tiêu, cho nên đều mua đồ online. Lúc cô thấy mua món nào có lời, liền kéo Hứa Tinh Không mua cùng. Vài ngày trước kì nghỉ, mỗi trưa Hứa Tinh Không đều phải xuống tiền sảnh công ty nhận chuyển phát.
Thời gian nghỉ trưa của công ty là một giờ, sau khi Hứa Tinh Không ăn cơm trưa xong mới xuống lầu. Tiền sảnh không tính là có nhiều người, nhận lấy chuyển phát trong tay nhân viên tiền sảnh, Hứa Tinh Không nói cám ơn, rồi chuẩn bị trở về văn phòng.
Nhưng cô còn chưa đi thì phía sau vang lên một tiếng kêu của phụ nữ, làm cô quay lại.
“Mau nhìn kia, là Hoài tổng, ở cửa chính đấy.”
Cô gái kia vừa dứt tiếng, thì tâm trạng của Hứa Tinh Không liền khẽ run, tầm mắt vô tình lướt qua đó.