Hứa Tinh Không sắp ngủ thì bị câu này của Hoài Kinh làm tỉnh ngủ hoàn toàn, cô xoay người một cái, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và hoài nghi.
“Thật… Thật sao?”
Dáng vẻ hoảng sợ của cô thật sự cực kỳ giống con vật nhỏ.
Ánh mắt Hoài Kinh mềm mại xuống, cúi đầu qua, cắn nhẹ lên vành tai trắng hồng của cô một cái. Anh nhẹ giọng cười, thanh âm và hơi nóng phả vào tai Hứa Tinh Không.
Một luồng khí nóng chạy qua trong, Hứa Tinh Không càng đỏ mặt hơn. Cô vùi đầu xuống, tự lầm bầm với mình.
“Anh cũng biết nói đùa à.”
Hoài Kinh lại bật cười.
Hứa Tinh Không bị làm tỉnh táo, dứt khoát mở mắt ra. Cô nhìn chằm chằm vầng trăng tròn ngoài cửa sổ, nhớ tới chuyện bát quái hôm nay nghe được.
“Trung thu anh đi đâu?”
Đây là lần đầu tiên Hứa Tinh Không hỏi đến chuyện của Hoài Kinh, anh thoáng nhướng nhướng mắt, miễn cưỡng nói: “Về nhà.”
“Về nhà?”
Câu trả lời này làm cho Hứa Tinh Không hơi kinh ngạc, cô nghiêng đầu, như có chút không tin nhìn Hoài Kinh.
Hoài Kinh bị phản ứng của cô làm sửng sốt, sau khi khẽ cười một tiếng thì dở khóc dở cười nói: “Không thì sao? Em cho là anh chui từ tảng đá ra sao?”
“Không có… Không có.” Hứa Tinh Không liền vội vàng lắc đầu, quả nhiên vẫn là thể nào tin tưởng được tin bát quái.
Cô lắc đầu lia lịa, cổ cũng dần dần đỏ lên. Hoài Kinh nhìn cô hơi xoay người đi, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ. Ánh trăng yên bình chiếu lên hàng mi cô, tạo ra nửa vòng cung dưới mí mắt.
“Em hỏi anh điều này làm gì?” Hoài Kinh đột nhiên hỏi một câu.
Trong nháy mắt, Hứa Tinh Không mở mắt ra.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã nhích người tới đè lên. Anh mỉm cười nhìn cô, đáy mắt như bao phủ bởi ánh trăng.
“Lẽ nào, em muốn trải qua kì nghỉ lễ Trung thu với anh à?”
Hứa Tinh Không ra khỏi ga xe lửa Hoài Thành vào lúc hai giờ chiều, em trai Hứa Tinh Viễn đã đứng trước cửa chờ cô. Hoài Thành là một thành phố nhỏ nên xe cộ không được trật tự, giữa một đống xe đậu hỗn loạn, Hứa Tinh Viễn cười gọi Hứa Tinh Không một tiếng.
“Chị.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hứa Tinh Không liền mỉm cười rồi quay đầu nhìn sang, Hứa Tinh Viễn đứng trước một chiếc màu Polo trắng thông thường, vẫy tay với cô.
Năm nay cô 28 tuổi, Hứa Tinh Viễn nhỏ hơn cô năm tuổi, năm nay 23. Dáng vẻ của hai chị em họ cũng không tệ, Hứa Tinh Viễn rất trắng, không cao không thấp, đứng dưới ánh mặt trời nhìn như một thiếu niên Nhật Bản đẹp trai.
Lúc cậu cười rộ lên, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt, mắt trái sáng trong, nhưng mắt phải lại không ánh sáng.
Hứa Tinh Viễn có tật, một con mắt của cậu đã hỏng.
Hứa Tinh Không mỉm cười đi tới, nhìn ngắm em trai mình. Hoài Thành gần với phía nam hơn Hạ Thành, khí hậu cũng nóng hơn. Hứa Tinh Viễn chỉ mặc một bộ đồ thể thao, quần áo trên người còn dính chút dầu nhớt.