Chương 22
Đã lâu không được ăn cơm nhà.
Đáy lòng Hứa Tinh Không hơi chua xót, cô nói không cho Hoài Kinh đến nhà mình nữa chỉ là vì lo cho danh tiếng của mình. Còn Hoài Kinh vì sao lại thích đến nhà cô?
Hứa Tinh Không suy nghĩ suốt cả đường đi, khi lên tới văn phòng vẫn như đang suy nghĩ gì đó. Trần Uyển Uyển thấy cô đi vào, liền đến cạnh cô, lấy chuyển phát trong tay cô nói: “Đặt hàng cùng một lúc, sao cậu có rồi mà tớ chưa có?”
“Không biết.” Hứa Tinh Không lấy lại tinh thần, tán dóc với Trần Uyển Uyển, “Cậu mở ra xem một chút đi.”
Trần Uyển Uyển cười ha ha, mở hàng chuyển phát ra, vừa mở vừa hỏi: “Quốc khánh được nghỉ lâu như vậy, cậu dự định sẽ làm gì?”
“Về quê chơi.” Hứa Tinh Không nói.
Trần Uyển Uyển trợn mắt, bất đắc dĩ nói: “Trung thu về nhà chơi một ngày là được rồi, thời gian còn lại đi ra ngoài chơi đi. Bây giờ cậu lại đang độc thân, kiếm mấy chuyện của phụ nữ độc thân nên làm mà làm. Quốc khánh mà mỗi ngày đều phải ở nhà, nhất định sẽ bị ép đi coi mắt đó.”
Hứa Tinh Không nghe Trần Uyển Uyển nói vậy, nụ cười nhạt dần.
Từ xưa đến nay cô chưa bao giờ thoải mái như vậy, ở trong lòng cô, người nhà mãi mãi là thứ cô nhớ thương nhất, ra ngoài chơi chi bằng ở nhà giúp mẹ nấu mấy món ăn vặt.
Ven biển không chỉ rực rỡ vào ban ngày, mà đến ban đêm ánh trăng cũng sáng hơn những chỗ khác. Lần trước sau khi không bật đèn làm ở nhà Hứa Tinh Không một lần, hình như Hoài Kinh rất thích cảm giác hơi mơ hồ này. Buổi tối cũng chỉ mở màn cửa sổ lụa ra, sắp đến ngày trăng rằm mười lăm tháng tám, ánh trăng xuyên qua lớp thủy tinh tiến vào, chiếu sáng cả một khoản nhà.
Mới vừa kết thúc một lần, Hứa Tinh Không nằm lỳ trên giường, mắt nửa nhắm nửa mở, mệt mỏi rả rời. Cô nhìn chằm chằm ánh trăng trên mặt đất, khẽ nói.
“Trung thu em phải về nhà.”
Sau khi ân ái, giọng nói của cô khàn khàn, vô cùng gợi cảm, như tấm lụa mỏng bị cơn gió nhẹ thỏi quét qua lòng anh, cực kỳ khiêu khích.
Câu nói của Hứa Tinh Không có nghĩa là Trung thu này cô phải về nhà, không thể hẹn hò với Hoài Kinh được. Đương nhiên Hoài Kinh cũng hiểu ra.
Anh nằm bên cạnh cô, nhìn xương cánh bướm xinh đẹp tinh xảo nhô ra ở hõm vai, rồi nhìn dọc theo cột sống đi xuống bóng tối dưới chăn.
“Hoài Thành sao?” Hoài Kinh hỏi.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau chính là ở Hoài Thành, anh vẫn nhớ chiếc xe cô chạy mang biển số Hoài Thành.
“Ừ.” Hứa Tinh Không nhẹ nhàng trả lời.
“Mấy ngày?” Tầm mắt Hoài Kinh chuyển ra sau gáy cô, trên đó có vài chấm đỏ mới.
Cơn buồn ngủ làm Hứa Tinh Không theo không kịp suy nghĩ của Hoài Kinh, cô cũng chưa tính rõ là mấy ngày. Nhắm mắt lại, Hứa Tinh Không nói: “Được nghỉ bao nhiêu ngày thì về nhà bấy nhiêu ngày.”
Hoài Kinh rủ mắt xuống, bờ môi giương lên.
“Vậy ngày mai tập đoàn mở họp, anh sẽ rút ngắn ngày nghỉ của công ty lại một chút.”