Lão Vương cười khổ “Chú cũng biết chuyện này có chút không ổn nhưng ông chủ Trần trả giá cao lắm. Tính ra tiền kiếm một ngày bằng hai ngày công trường mình hiện tại, mà còn làm liên tục tới cuối năm, không phải lo chạy việc lung tung.”
Chưa đợi Lê Kiến Mộc mở lời, Triệu Cương đã nhanh nhảu “Vậy thì làm đi Cái gì mà tà môn với không tà môn chứ, bây giờ ai còn tin mấy chuyện thần thần quỷ quỷ đó nữa. Chắc chỉ là trùng hợp thôi, không cần tự mình làm khó vì tiền đâu ”
Lão Vương lắc đầu “Cậu không hiểu đâu, đây không phải là chuyện thần thần quỷ quỷ tầm thường. Thôi, nói với cậu cũng chẳng hiểụ”
Anh ta là đội trưởng công trình, đã chứng kiến không ít chuyện kỳ lạ.
Mỗi lần xây dựng tòa nhà, các ông chủ đều mời thầy phong thủy tới xem xét. Những ông chủ lắm tiền liệu có phải rảnh rỗi tiêu tiền vô ích không?
Lão Vương quay sang nhìn Lê Kiến Mộc “Tiểu Lê, cháu xem chuyện này có cách nào giải quyết không? Hoặc cháu có quen biết đại sư nào có thể giới thiệu không?”
Suy cho cùng, lão Vương vẫn thấy Lê Kiến Mộc còn trẻ, khó mà liên hệ với việc trừ tà.
Mời cô ăn bữa cơm, một phần vì cả hai là đồng hương, phần khác cũng coi như xây dựng mối quan hệ với đứa trẻ sắp vào trường danh tiếng.
Quan trọng hơn, hôm nay Lê Kiến Mộc đã thể hiện một chút tài năng. Anh ta nghĩ rằng dù “tu vi còn nông” nhưng cô cũng thuộc giới huyền học, có lẽ quen biết nhiều đại sư.
Không ngờ Lê Kiến Mộc thẳng thừng nói “Không cần, cháu có thể làm được. Bao giờ chú đưa cháu qua đó luôn đi?”
Lão Vương há hốc miệng “Cháu… cháu chắc chứ?”
“Chú Vương đã tìm đến cháu thì hãy tin cháụ” Lê Kiến Mộc nhìn anh ta, ánh mắt bình thản như nước nhưng đầy kiên định.
Lão Vương bỗng nhiên cảm thấy bình tĩnh một cách kỳ lạ.
“Được, vậy ăn xong chú đưa cháu qua xem.”
Lê Kiến Mộc gật đầụ
Triệu Cương nhìn trái nhìn phải, ánh mắt đầy ngơ ngác.
Sao lại nhanh chóng thống nhất thế này?
Chẳng lẽ trên đời này thật sự có tà ma à?
Món ăn được dọn lên, Lê Kiến Mộc mới hiểu thế nào là "núi cao còn có núi cao hơn".
Món chị Trương nấu tuy ngon nhưng so với mấy món xào ở đây thì vẫn còn kém xa.
Dạ dày của Lê Kiến Mộc như một cái hố không đáy, ánh mắt sáng rực, không nói thêm lời nào, chỉ tập trung vào việc ăn.
Triệu Cương và lão Vương đều là đàn ông, sức ăn cũng không nhỏ, ba người như gió cuốn mây tan, năm món đầy đặn cùng hai thùng cơm đều bị ăn sạch không còn gì.
Ăn xong, Lê Kiến Mộc ôm theo chai Sprite còn dang dở, theo lão Vương lên xe.
Cái gọi là “công trường bên cạnh” mà lão Vương nói thực chất cách chỗ họ hơn năm cây số.
Triệu Cương cũng muốn đi theo để xem thử nhưng bị lão Vương đuổi về.
“Chú đã gọi cho ông chủ Trần rồi, công trường hiện giờ ngoài mấy người gác cổng thì không còn ai, ông ấy cũng đã dặn họ, lát nữa chúng ta cứ trực tiếp vào là được.”
Lê Kiến Mộc gật đầu, lại hỏi “Người gác cổng không sợ sao ạ?”
Lão Vương đáp “Không, những người gác cổng đều là dân cư cũ ở đây. Họ sống ở đây bao nhiêu năm rồi, giống như Triệu Cương, đều nghĩ rằng những chuyện trước đây chỉ là tai nạn nên không sợ gì cả.”
Lê Kiến Mộc hơi cụp mắt, gật đầụ
Chiếc xe lầm lũi chạy trong màn đêm, tiến vào vùng ngoại ô.
Công trường này thuộc khu quy hoạch mới, các tòa nhà xung quanh còn chưa hoàn thiện khiến con đường trông khá hoang vắng, chỉ có vài ánh đèn le lói ở xa.
Đột nhiên Lê Kiến Mộc cảm thấy như có ánh mắt nào đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cô nhíu mày, hạ cửa kính xe, nhìn ra ngoài.
Hai bên đường là bãi đất trống, vài sinh vật chỉ xuất hiện vào đêm khuya đang thực hiện những hoạt động giao tiếp cơ bản.
Có những kẻ đang trò chuyện, có những ánh mắt tò mò nhìn về phía xe của họ.