⬅ Trước Tiếp ➡
Thậm chí có vài linh hồn tinh nghịch còn thử đuổi theo xe, nhưng vừa đi được vài bước thì bị trói buộc tại chỗ.
Không có gì bất thường.
Tất cả đều là những hồn ma và quỷ quái thông thường.
Cảm giác mãnh liệt vừa rồi từ đâu mà đến?
Lê Kiến Mộc nhíu mày, trong lòng chắc chắn mình không cảm nhận sai.
Chẳng lẽ ở nơi hoang vu này lại ẩn giấu một cao nhân hoặc ác quỷ nào đó?
“Sao vậy, tiểu Lê?” lão Vương hỏi.
“Không có gì.” Lê Kiến Mộc kéo kính xe lên.
Lão Vương không để tâm, chỉ tay về phía trước “Nhìn kìa, tới nơi rồi.”
Lê Kiến Mộc nhìn theo.
Trong bóng tối mịt mùng, một đốm sáng chập chờn như ngọn đèn lẻ loi giữa đêm, mang theo vẻ cô tịch kỳ dị, từ xa nhìn lại cứ như bóng ma.
Khi đến gần, ánh đèn rọi lên xe, sự cô tịch ấy mới tan biến.
“Anh Vương phải không? Ông chủ Trần vừa gọi điện báo, bên anh cứ vào đi.” Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi bước đến chào họ.
Lê Kiến Mộc nhìn thấy bên cạnh chòi bảo vệ còn có vài người đang chơi bài.
Đúng là không sợ gì thật.
Cô thu ánh mắt lại, nhìn qua về phía công trường.
Trong tầm mắt của cô, bầu trời vốn tối đen dường như chuyển sang xám xịt, một luồng khí đen mỏng manh bốc lên từ công trường, dưới màn trời xám này vẫn không thể ẩn giấụ
Xem ra đây quả thực không phải chuyện trùng hợp.
“Mấy ngày nay ở đây không làm gì à?” Lão Vương hỏi.
Người gác cổng tên Tôn Quốc cười gượng “Đúng vậy, ai cũng bị lời đồn dọa cho sợ, thật ra tôi thấy chẳng có gì cả. Chỉ là không biết bao giờ công trình này mới xây xong.”
Nói xong, ánh mắt Tôn Quốc dừng lại trên người Lê Kiến Mộc, bỗng hỏi “À mà, đây là…”
“Ồ, đây là đại sư mà tôi mời tới, chính cô ấy sẽ giúp giải quyết vấn đề của công trường.” Lão Vương vội vàng đáp.
Tôn Quốc sửng sốt, bật cười nhẹ.
Dù không nói gì nhưng ý tứ trong tiếng cười thì rất rõ ràng.
Lão Vương nhíu mày, nét mặt không vui.
Lê Kiến Mộc như không nghe thấy gì, ánh mắt cô hướng về công trường phía xa, bỗng nói “Cháu tự vào trong xem.”
Lão Vương lập tức từ chối “Không được, cháu tự vào nếu xảy ra chuyện thì sao?”
Chưa nói đến cái tà khí kia, công trường xây dở này chỗ nào cũng lởm chởm hố hốc, sắt thép, đinh ốc, bất cẩn dẫm phải thứ gì cũng có thể bị thương.
Tôn Quốc cũng nói "Đúng vậy, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì nói không rõ ràng được. Cô là con gái, một mình đi vào làm sao mà được, vẫn là chúng ta cùng đi thôi."
Lê Kiến Mộc liếc nhìn hai người một cái rồi gật đầu "Nếu các chú kiên quyết vậy thì đi thôi."
Cô bước chân, lần này không cần Tôn Quốc dẫn đường, hướng về một phía mà đi tới.
Tôn Quốc và lão Vương liếc nhìn nhau một cái rồi vội vàng đi theo.
"Tiểu Lê, đi chậm thôi, nhìn dưới chân kìa."
Lão Vương nhắc nhở một tiếng, cảm thấy xung quanh có phần lạnh lẽo. Anh ta siết chặt áo trên người, bước nhanh theo sau Lê Kiến Mộc.
Tuy Tôn Quốc không nghĩ rằng Lê Kiến Mộc là đại sư gì nhưng dẫu sao cô cũng là con gái. Anh ta chiếu đèn pin xuống chân cô, phòng ngừa cô vô tình bị vấp ngã.
Lê Kiến Mộc bước đi rất nhanh, dễ dàng tránh được đống vật liệu xây dựng chất cao như núi cùng những cái hố lớn nhỏ.
Tôn Quốc tự nhận mình đã rất quen thuộc với công trường này nhưng nhìn Lê Kiến Mộc đi lại thuần thục như chính nhà mình, trong lòng không khỏi cảm thấy nghi hoặc.
Theo hướng Lê Kiến Mộc đi vào, màn đêm vốn đen kịt như bị phủ lên một tầng sương mỏng.
Ban đầu Tôn Quốc và lão Vương còn tán gẫu về kiểu nhà sẽ được xây dựng ở đây. Nhưng đi được một lúc, tốc độ nói chuyện của họ dần chậm lại.
"Chuyện này... chẳng lẽ thật sự có thứ đó sao?" Lão Vương nhìn quanh yên tĩnh, thì thầm.
Lê Kiến Mộc nhàn nhạt liếc quanh một cái.
Đương nhiên là có.
Hơn nữa, còn nhiều hơn cả người.
⬅ Trước Tiếp ➡