Chương 43
Cũng không biết qua bao lâu, anh tưởng rằng cô mệt mỏi quá đã ngủ, tiếng nói cô lại lần nữa truyền đến.
“Qua ba tháng chính là sinh nhật của ba em, Thu Dật Bạch, đến lúc đó anh có muốn đi cùng em đến viếng mộ ông ấy không?”
“Đồ ngốc, anh tất nhiên là muốn.”
“Thu Dật Bạch?”
“Hả?”
“Không có việc gì, em chỉ muốn gọi anh.”
“Anh thích em gọi như vậy.”
Trừ bỏ trên giường cô ngẫu nhiên gọi anh “Dật Bạch”, ngày thường cô đều kêu cả họ lẫn tên nhưng không hiểu sao anh vẫn thích cô gọi anh như vậy.
Thu Dật Bạch, em không thích cái này.
Thu Dật Bạch, cái này ăn rất ngon, anh tới nếm thử?
Thu Dật Bạch, anh không cần dùng loại ánh mắt này nhìn em.
Thu Dật Bạch, cái này đẹp không?
Thu Dật Bạch, làm sao bây giờ? Em thích anh nhiều như vậy Mỗi ngày lại càng nhiều thêm một chút.
Thu Dật Bạch…Thu Dật Bạch….Thu Dật Bạch…
Tưởng tượng đến mỗi lần cô gọi tên anh, đôi mắt kia so với ánh sáng còn lộng lẫy hơn, trên mặt anh lại lộ ra ý cười.
“Ninh Ninh, có được em, anh cảm thấy anh đã có cả thế giới.” Nhẹ nhàng nâng gương mặt cô lên, anh lần nữa hôn xuống cái miệng nhỏ của cô.
Lúc này đây, động tác dịu dàng nói không nên lời.
Lời beta muốn nói Ta nói nó ngọt muốn sâu răng luôn "
Luật mới 200vote up chương mới nha.
Cuộc gặp gỡ đáng xấu hổ nhất
Edit Tiểu Sa
Beta Hazik
Từ ngày 11 tháng 7 bắt đầu quay, cho đến ngày 16 tháng 8, cách phân cảnh ở biệt thự cuối cùng cũng hoàn thành.
Việc này cũng thể hiện, lúc đầu biệt thự này vì quay phim nên mới cố ý thay đổi một số chỗ, bây giờ đã quay xong nên sẽ khôi phục trở lại hiện trạng ban đầụ
Tả Ninh chậm rãi đi ở ngoài hành lang, từ tầng năm xuống tầng hai, đều từ từ xem qua mỗi căn phòng.
Phòng khách, phòng sách, phòng đàn, phòng ngủ, phòng tập thể thao, phòng chiếu phim... Mỗi căn phòng cô đều dựa theo kịch bản để miêu tả từ hình ảnh tới bố cục, cho nên nhìn có chút quen thuộc cùng thân thiết.
Phòng đàn ở tầng hai có một cây piano màu đen cỡ trung, đây là cây đàn yêu thích của Phục Vân, tuy rằng cảnh đánh đàn đã quay xong từ sớm nhưng cây đàn vẫn chưa được dọn đi, thậm chí nắp đàn còn chưa khép lại.
Tả Ninh đi đến bên cây piano, vươn tay lướt nhẹ trên phím đàn, bất giác nhấn xuống vài phím.
Phím đàn phát ra âm thanh cao thấp không đồng nhất, trong căn phòng rộng lớn âm thanh cứ quanh quẩn, thật sự không dễ nghe.
"Em muốn học piano?"
Thanh âm Thu Dật Bạch từ cửa truyền đến, Tả Ninh theo bản năng rút tay lại "Không đâu, chỉ là tùy tiện nhìn xem."
"Vừa rồi anh đã nhìn em rất lâụ" Thu Dật Bạch như đang suy tư mà nhìn cô, "Mỗi căn phòng ở một tầng lầu em đi qua đều nghiêm túc nhìn ngắm, như thế nào? Luyến tiếc sao?"
Tả Ninh nhếch môi cười "Cứ cho là vậy đi, dù sao cũng đã ở đây hơn một tháng."
"Cũng mới hơn một tháng, không đến mức làm em thương nhớ như vậy chứ?" Thu Dật Bạch đi lên phía trước ôm eo cô, "Bảo bối, em thích biệt thự này sao? Nếu em thích anh có thể gọi người giữ lại, về sau có thời gian liền đến đây ở."
Tả Ninh lắc đầu "Không cần."
"Không cần lo lắng, đây là biệt thư của tập đoàn Thu Viễn mà một phần của tập đoàn Thu Viễn cũng là của anh. Anh nói với bọn họ một tiếng là được, không thành vấn đề.
"Nghe giọng của Thu nhị thiếu gia ngất trời như vậy nếu em muốn toàn bộ khu nghỉ dưỡng ở đây, anh cũng có thể cho em sao?"
"Đương nhiên, chỉ cần em muốn "