⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh thôi đi " Tả Ninh đẩy anh ra, cười khổ thở dài một tiếng, "Thật sự không cần, hầu hết những thứ này đều là dựng lên để đóng phim, giả thì chính là giả, cần gì phải tự lừa mình dối người?"
Thu Dật Bạch không rõ ý tứ của cô, đang muốn truy hỏi lại thấy cô cười cười "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, tiếp theo đi lên núi ba ngày, đêm nay chúng ta cần phải ăn no nê một bữa, anh phụ trách chọn một nơi ăn ngon đi."
Bị cô nói như vậy, Thu Dật Bạch lập tức quên mất thắc mắc trong lòng, nắm tay cô ra ngoài "Anh bảo đảm, nhà hàng anh ăn qua là ngon nhất trong tất cả các nhà hàng."
Hai người bọn họ chính thức quen nhau đến bây giờ mới hơn nửa tháng nhưng bởi vì mỗi ngày ở đoàn phim cho nên lần này là lần đầu tiên bọn họ giống như những cặp đôi khác, kéo tay cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Nhà hàng này tên là "Dục Tuyền", nằm ở gần hai tòa nhà lớn tập đoàn Thu Viễn và Tinh Thần Giải Trí.
Nơi này vốn là trung tâm thương mại cực kỳ phồn hoa, mà nhà hàng này lại ở giữa những cao ốc 50 tầng trọc trời, xem vị trí ở đây cũng không phải người bình thường có thể đến.
"Nhà hàng này lịch hẹn trước hình như là đã dài đến năm sau, nhưng mà không cần lo lắng, vừa hay ba anh có bạn ở đây, bên trong có giữ lại chỗ chỉ dành cho người quen, em là bạn gái của anh, không tính là người ngoài."
Thu Dật Bạch kéo tay Tả Ninh, đi theo người phục vụ vào đại sảnh bên cạnh, trên mặt vừa đắc ý vừa cưng chiều "Bảo bối, về sau em không phải là người ngoài, nơi này em muốn tới thì tới, lúc nào cũng có thể hưởng thụ sự phục vụ cao quý nhất."
Nói xong, anh đột nhiên không đứng đắn, ghé vào tai cô thấp giọng nói "Khung cảnh ở nơi này không chỉ thích hợp để ăn cơm mà còn thích hợp để ăn em, em có muốn thử không?"
Hai tai Tả Ninh đỏ lên, thẹn quá hóa giận đẩy anh ra hung hăng mắng "Không biết xấu hổ "
Thu Dật Bạch tâm tình càng thêm sung sướng, tiếp tục nói nhỏ ở bên tai cô "Bảo bối, chúng ta đã làm qua nhiều lần như vậy em còn thẹn thùng cái gì?"
Đôi khi, Tả Ninh có cảm giác vào nhầm hang sói, Thu Dật Bạch chính là con sói vĩnh viễn ăn không no, vẫn không biết xấu hổ.
Đại sảnh rộng lớn, tổng cộng có 4 gian lớn nhỏ, cách bày trí không giống nhau và không có người.
Thu Dật Bạch ôm Tả Ninh ngồi xuống bàn ăn ở cạnh cửa số, liên tiếp mười mấy món ăn được người phục vụ dọn ra, Tả Ninh vẫn luôn trừng mắt với anh.
"Chúng ta chỉ có hai người, anh kêu nhiều món như vậy làm gì? Mười mấy món đủ cho hai mươi người ăn."
"Đương nhiên là muốn cho em nếm thử "
Thu Dật Bạch dựa toàn bộ người trên người Tả Ninh, "Bảo bối, đừng vì anh mà tiếc tiền, anh có rất nhiều tiền. Thực ra anh tới đây ăn bọn họ đều miễn phí, nhưng mà người ta da mặt mỏng, mỗi lần đều phải ghi sổ."
"A, em đã nói anh là Thu nhị thiếu gia, anh không có tiền thì ai có tiền?"
"Lại trêu chọc anh, xem ra ngày thường trừng phạt còn chưa đủ."
Thu Dật Bạch đè Tả Ninh trên ghế sô pha, "Đã nói với em bao nhiêu lần, tiền của anh là tiền làm đạo diễn kiếm được, còn có đầu tư, sau khi tốt nghiệp đại học anh không hề ngửa tay xin tiền gia đình, em không được nghĩ oan cho anh."
"Trời ơi, né đầu ra, ngứa "
"Ngứa ở đâu? Phía dưới sao? Muốn anh giúp em hết ngứa không?"
"Thu Dật Bạch " Tả Ninh lại thẹn quá hóa giận đẩy người đàn ông đang vùi đầu trên cổ ra, "Anh có thể đứng đắn một chút không? Đây là ở bên ngoài "


⬅ Trước Tiếp ➡