Hai ngày nay đi đâu?Thủy bực bội nhìn Đức cáu kỉnh,dò xét....số là hai ngày nay nó bỗng nhiên biệt tăm biệt tích không thấy bóng dáng khiến nàng cãm thấy “mất mát” nên khi vừa thấy nó liền hung hăng “truy vấn”.
Có chuyện đàng hoàng cần làm....Đức vừa cười vừa ôm Thủy từ phía sau,hai bàn tay liền chạy loạn trên người Thủy...
Tâm trạng dịu lại nhiều khi được Đức sờ soạn mơn trớn,nhưng nàng vẫn nhìn Đức với ánh mắt soi mói
Có chuyện đàng hoàng làm? Chuyện gì chớ?
Tí nửa nói cho thím nghe,giờ không phải là lúc...rồi thì tay trái thọt thẳng vào quần tìm đến chùm lông mềm mại mà xoa nắn,tay phải thì lồng vào vạt áo đẫy hẵn cái áo ngực lên rồi bóp loạn....trong phút chốc cái quần sa ten và cái quần lót đã được kéo quá đầu gối,phần trên thì hai hàng nút bóp đã bung ra hết rồi.Thủy cảm thấy hơi thở áp sát vào sau ót mình và nàng cãm thấy “hung khí” của nó đang dí vào phần mông đang trần trụi của mình....Thủy cãm thấy hơi thở mổi lúc mổi nặng nề hơn lên...định choàng tay ra sau cầm lấy mà vuốt ve nhưng Đức như con cá chạch,nhanh nhẹn ngồi xuống áp cái miệng ngay vào vùng mông....Thủy theo bản năng khum người về phía trước... cãm giác ngay cửa mình có con “rắn” đang quấy phá kịch liệt..nàng liền hai tay chống vào tường,mông chìa ra phía sau nhiệt liệt hổ trợ...
Đức từ tốn mà bú liếm từ phía saụ..Thủy thì khum người,mắt lim dim,miệng rên ư ư,gương mặt nàng ững đỏ,hơi thở dồn dập vì động tình.. .thỉnh thoãng con “rắn” chui vào cửa hậu khiến Thủy như chết điếng ,Đức biết đây là tử huyệt của nàng tối qua lúc về nhà nó cũng làm như vậy với Nhàn và cứ thế suốt đêm cho đến gần 3 giờ sáng...Sáng nay Nhàn vừa ra khỏi nhà thì nó liền mò qua bên nầy...bổn củ soạn lại...quả nhiên Thủy “trúng chiêu” người cứ đờ ra,hồn bay phách lạc.
Bành bạch...bành bạch....tiếng hai bộ phận sinh dục chạm vào nhau nghe càng lúc càng rỏ vì tốc độ càng lúc càng nhanh và mạnh mẻ...Suốt đêm qua Đức đè Nhàn phập tới sáng ..nên khó mà “ra” lúc nầy....nên nó thì cứ tha hồ nắc...không sao hết...trái lại Thủy thì như chết đi sống lại trước sự bền bỉ dai sức của nó,sau hai lần lên đỉnh..nàng hoàn toàn xụi lơ,vô lực nhưng lòng vẫn còn ham muốn ...tuy nhiên một lúc lâu sau vẫn chịu không thấu sự dai dẳng của thằng cháu Thủy đành xin hàng,ngồi xuống mở miệng cho Đức đút vào...
Không ai có thể tưỡng tượng cô giáo trang nghiêm đạo mạo đang ngồi bẹp dưới đất,áo mỡ tung,hai vú đang bị nhào nắn ,miệng thì đang bị nắc lia chia nhưng bộ mặt rất hưởng thụ,hai mắt ngắm nhiền đê mê,tay không ngừng xoa xoa bìu dái cho đến khi khóe miệng tràn ra 1 giòng nước sền sệt trắng đục...
Vẻ mặt đầy thỏa mản...Thủy vừa mặc quần ,cài lại hai hàng nút bóp...vừa hỏi...
Nói đi...chuyện đàng hoàng gì?
Cháu muốn làm ăn....
cái gì?làm ăn? Thủy trố mắt nhìn Đức...tưỡng nó nói đùa...
Phãi...Đức nghiêm giọng...nó kể lại những gì đã làm...xong nó nói
Cháu nghỉ kỷ rồi...không thể ỷ lại vào gia đình hoài...thằng Long là 1 thí dụ điển hình...cháu sợ mai mốt rủi mình lâm vào cãnh nầy thì sao?phải đề phòng mới được,có ai biết được ngày mai.Thím thấy sao?
Một lần nửa ,Thủy phải lau mắt mà nhìn thằng cháụ..nó đã trưỡng thành nàng nghỉ thầm...biết lo cho tương lai không ỷ lại...nhưng rồi nàng nhìn nó với ánh mắt nghi ngờ
Có gì tằng tịu với mà thằng Long hả...nói thiệt đi...
Chuyện nầy thì thằng Đức đã ngừa trước rồi,nó làm ra vẻ sững sốt vô tội chối bai bãi,cũng đúng,bây giờ thì chưa có gì nhưng tương lai thì khó nói lắm...hỗm rài càng lúc càng thân với mẹ con Thu,nó càng có hy vọng 1 ngày có thể ôm Thu làm tình... bây giờ tuy chưa có gì nhưng ngu sao mà nói mình đang âm mưụ..nó nói
Sao thím lại nghỉ vậy chứ?chuyện nầy Đức cũng nói với má rồi,má nói chuyện tốt nên làm đó....dù sao thằng Long cũng là bạn...tình cảnh gia đình nó bây giờ thật là tội nghiệp....cho nên nếu mình giúp được thì giúp thôi...thằng Đức quá kinh nghiệm rồi...tối qua nó sau khi cho Nhàn lên đỉnh thì cũng nói thế đấy....quả nhiên Thủy nghe vậy nên bị thuyết phục lặng thinh tuy nhiên đôi mắt vẫn còn hoài nghi...Đức liền đưa ra tuyệt chiêu
Đức nói ra là muốn nhờ thím trợ giúp đó...trong tương lai Đức muốn làm lớn ra,mở một nhà hàng sang trọng cũng phãi cần vốn...thím là người Đức nghỉ tới trước tiên ...phù sa không chãy ruộng ngoài,chuyện tốt dỉ nhiên là cho người mình trước...có phải không?
Đàn bà là thế,chỉ cần nghe nói ngọt vài câu là tin liền...Thủy cũng không ngoại lệ,nghe Đức nói câu “người mình” liền cãm thấy ngọt ngào quên đi tỵ hiềm nghi kỵ...hơn nữa lúc nầy hai tay thằng Đức lại mò mẫm trong quần nàng quậy tung lên,hàng cúc áo mới cài không lâu lại bung ra,miếng nó tham lam nhâm nhi hai nụ hoa ,tiếng nút nghe chùn chụt...
Chờ rửa chút đã....Thủy nói trong hơi thở hổn hển....
Mình lên lầu tắm chung nha....rồi không đợi Thủy ừ hử...nó kéo tay nàng lên lầụ..
Chuyện quả như là thằng Đức tính toán,Nhàn điện cho Thủy nghiêm giọng “rủ rê” cùng mình hùn vốn giúp thằng Đức mở nhà hàng lập nghiệp.Thủy “nghiêm trang “ suy nghỉ xong rồi thấy “có lý”...thế là cả hai gọi di động cho ba và chú của thằng Đức đang “khổ cực” dãi nắng dầm sương buôn bán bên ngoài .
Ngoài Đà Nẵng,trong lúc nầy Tuấn và Hùng đang nhâm nhi rượu đỏ ....bên cạnh là hai cô nàng trẻ măng,đẹp như người mẫụNhàn và Thủy lúc nào cũng tưỡng là 2 anh em làm ăn riêng,nên ít khi gặp nhau,thật ra là hai anh em lúc nào cũng là sát cánh từ làm ăn cho đến lúc ăn chơi đú đởn ...kết quã là ai cũng có nuôi vợ trẻ măng.Đương lúc nầy, cả hai đang du dương thì đồng thời nhận được điện thoại ,nhìn trên màn hình thấy vợ gọi đến khiến cả hai đều cả kinh, tái mặt không biết chuyện gì xãy ra ở nhà...Cho đến khi nghe nói hai bà vợ của hai anh em muốn mở nhà hàng thì mừng rơn..tưởng là cái gì khác chứ?làm ăn mà,là chuyện đứng đắn đấy,nên làm,nên làm,1 hoặc 2 tỷ thôi mà chuyện nhỏ...liền hăm hở ưng thuận chỉ là màu mè nói không muốn vợ nhà cực khổ...
Tuấn nhìn em,Hùng nhìn ông anh một lúc cả hai cười phá lên 1 cách thích thú...Hùng nói
Chuyện tốt nha anh hai....cho hai bả bận rộn không làm phiền mình....em nói con Thủy cứ lấy 2 tỷ làm ăn đi cho rộng đường xoay sở không cần sợ lổ.. làm nó cãm động đến nổi muốn khóc thét lên...
tao nói với chị hai mầy thích thì cứ làm không cần sợ đâụ...trời sụp xuống có tao chống đở...He he he...thằng Đức coi vậy mà cũng giỏi ha...biết tính toán làm ăn,là chủ ý của nó đó....
Ừm...giỏi đó...đúng là con nhà nông không giống lông cũng giống cánh mà.hahahaha...