Hai anh em nhìn nhau cười khoái trá...không biết là Đức ngày đêm hôm đó ra sức mà nắc vì chuyện đã thành.
6
Trong suốt gần 1 tháng, phía trước sân và 1 phần căn nhà được mở rộng và trang trí để trở thành quán ăn tươm tất,nói đúng ra là tiêu chuẩn của 1 nhà hàng thì đúng hơn,tuy nằm khuất trong hẽm nhưng đó không phãi là vấn đề...thời buổi nầy nếu chổ nào có món ngon phục vụ tốt là thiên hạ tìm đến,hơn nữa phía trước sân là tàn cây bóng mát,cảnh vật không tệ cho người ta có cảm giác hương vị đồng quê.Tuần tới có thể khai trương được rồi,hai tuần nay Đức chạy đi chạy lại trông nôm phụ việc...thật ra nó cũng không biết cái gì,thường là đứng xớ rớ đó thôi nhưng sự có mặt của nó làm Thu thấy an tâm hơn nhiều dù sao nó mới thật sự là ông chủ và nàng chỉ là người làm công.
Cô à..mình tính là 3 nhưng cháu nghỉ lại rồi,mình nên mướn thêm 2 người nữa đi,5 người hoặc hơn nữa có thể vừa phụ việc và vừa chạy bàn .Chủ yếu là mình làm sao cho ngày khai trương có khí thế và có vẻ xôm trò hơn..chỉ có 2 người không được đâụ..có vẻ èo uột quá...Không làm thì thôi,nếu làm là phải cho ra hồn mới được...
Ừm...rủi ít khách thì sao...Thu sung sướng nhưng vẩn còn hồi họp lo sợ, không biết tương lai sẻ ra sao, sẻ có nhiều khách tới ăn không?.Nàng và con đã dọn về đây từ lúc đầu,bé Trúc lúc nầy cười nói luôn miệng làm nàng thấy mừng rở và cứ sợ sẻ mất đi những gì đang có...
Không ế đâụ..cô nấu ăn ngon như vậy...Đức không tin là không đắc khách...tin tưỡng Đức đi..
Làm như giỏi lắm vậy...Thu vừa lườm vừa cười mắng...trong hai tuần,không ít lần Đức ăn cơm do nàng nấu và không ngừng khen ngợi khiến Thu mừng rở.Thu và bé Trúc đã quen với sự có mặt của nó trong nhà,bé Trúc lúc nầy cười luôn miệng khác hẳn lúc trước...
Bé Trúc ngủ rồi sao?cũng phải gần 10 giờ rồi...Đức đưa tay nhìn đồng hồ...
Sao vậy... về à?Sáng mai là thứ bãy rồi ,hay là ở đây ngủ một bửa đi,cũng khuya rồi...mai sớm cô làm bánh cuốn ăn...Thu nói xong chợt thấy hai má mình nóng lên không hiểu sao mình lại nói những lời nầy...Thu càng thấy mình ngày càng có cái gì đó không ổn khi nghỉ tới Đức...tối qua...tối qua nàng nằm mơ cùng ..cùng nó...tỉnh giấc thấy phía dưới ẩm ướt.Thu hổ thẹn...Từ lúc ba bé Trúc vào tù đã ba năm rồi,nàng chưa từng biết chuyện đó và không hề nghỉ tới...Chỉ là gần đây cuộc sống có thay đổi,áp lực giảm nhiều,lo sự vu vơ không còn và người đàn ông duy nhất tiếp xúc gần là Đức ...vì vậy trong giấc mơ..Thật ra Thu cũng không thể là không biết hoặc là không cảm giác được sự khác thường trong cái quan hệ giửa Đức và nàng,Đức là bạn của con trai nàng nhưng con nàng đã không còn tồn tại ,nàng và Đức có quan hệ gì đây?Đức chỉ là đơn giãn giúp đở thôi sao?Thu không nghỉ và không tin như vậy,rồi Thu nghỉ lúc trước khi còn làm việc ở siêu thị,gả quản lý đã nhiều lần bóng gió.Thu biết mình vẫn còn đẹp và hấp dẫn nhưng Đức chỉ là một thằng nhóc...có lẻ nào???...sao Đức lại sốt sắn giúp mình như vậy? Rồi Thu nhớ tới những câu chuyện lõm bõm nghe được nào là bà già nuôi trai trẻ,nào là ngày nay trai trẻ thường khoái đàn bà lớn tuổi hơn mình...Rồi Thu nghỉ có khi nào thằng Đức ...muốn mình?nếu thật sự thì mình phải làm sao đây?càng nghỉ lòng Thu càng loạn lên.
À vậy cũng được,thôi bửa nay Đức ở đây ngủ 1 đêm..coi không khí ban đêm ra sao....
Thu mừng rở rồi lại thấy thẹn,sao lại mừng chứ,nàng nói
Để cô nấu chút nước móng cho Đức tắm nha....tối rồi nước hơi lạnh...
Không cần đâu cô...quen rồi...ỡ nhà cũng thường tắm tối mà....Cháu điện về nhà nói với má 1 chút...
Đức bước ra ngoài gọi điện cho Thủy và Nhàn nói hôm nay ở nhà bạn chơi mai mới về cho hai người yên tâm không cần chờ,nó nói cho hai người “nghỉ” 1 đêm...mai phải bù cho nó rồi cười hì hì tắt máy...Đức bước vào nhà đóng cửa rồi xuống nhà bếp thì thấy Thu đang lui cui nấu ấm nước nóng...nhìn từ phía sau làm nó tưỡng tượng ...trong lúc nầy Thu bất chợt quay đầu lại bắt gặp ánh mắt Đức nhìn mình Thu ngở ngàng...ánh mắt nầy khi xưa Tiến,chồng nàng nhìn mổi khi thèm muốn nàng.Thu cãm thấy run lên,cố trấn tỉinh;
À...chờ 1 chút sắp được rồi...nước sắp sôi rồi...
Thôi được rồi,cô về phòng nghỉ đi...để đó cho Đức...
Không sao mà...để cô nấu nước xong ngủ cũng được...
Đức tắm xong,bước vô căn phòng dành cho mình...Thu cũng trong dáng lui cui sửa sọan giường gối,nàng nghe tiếng bước vào nhưng không hiểu sao cứ cúi gầm mặt khom người làm như không biết có người vào phòng.Không khí có vẻ quỉ dị.Liền khi Thu đứng lên thì Đức đã sát bên lưng nàng,Thu thảng thốt định bước sang bên thì chợt cứng người lên vì Đức đã ôm nàng từ phía sau,Thu cãm thẫy hơi thở nóng phà vào cổ mình...
Cô...
Không...không được đâu Đức..cô già quá rồi....Thu yếu ớt “chống cự” khi cãm thấy hai tay Đức đang vòng ra phía trước ôm lấy eo mình...
Không già...cô vẫn còn trẻ,không già...dù cô Thu có già Đức vẫn thích cô..vừa nói một tay vừa lòn vào vạt áo bắt đầu mò mẫm vùng trên...tay khác thì chạm phía ngoài vùng tam giác,Thu cãm giác cả người như tê liệt...nàng hổn hển muốn van xin Đức ngừng lại nhưng rỏ ràng cơ thể nàng đang bán đứng nàng vì Thu cãm thấy cả người nóng hừng hực...sự thèm muốn xác thịt đang tăng mãnh liệt.Sự ham muốn và mặc cãm tội lổi trong tiềm thức đang dằng co mãnh liệt trong đầụ.và giửa lúc ấy...Thu giựt nẫy người khi nàng cãm thấy nơi kín đáo nhất của mình đang bị một bàn tay xâm lấn và phía trên thì một bàn tay khác đang mân mê đầu ngực đã không biết khi nào đã cứng lên...
Đức...Đức cô van xin cháu đừng mà....
Trả lời câu nói của Thu là sự im lặng và sự tấn công càng mãnh liệt hơn...Thu chơi vơi,phút chốc cãm thấy phía dưới mát lạnh,chiếc quần dài cùng quần lót đã được kéo xuống và tuột hẳn ra ngoài kế đến là chiếc áo...Thu không biết như thế nào nàng lại nằm ngửa trên giường hai chân dang rộng và cái đầu Đức cứ nhấp nhô giửa hai đùi mình,Thu cãm thấy giửa hai chân ướt đẫm,nàng như mê sãng,cắn môi để kiềm tiếng rên rỉ có thể đanh thức đứa con gái đang ngủ phòng bên cạnh...
Cho đến khi Đức đút vào và dập....Thu như chết liệm vì khoái cám...nàng cắn và quào muốn nát lưng Đức...đã 3 năm vắng không có chồng đụng tới nay trước sự tấn công điêu luyện của thằng Đức,Thu cãm thấy mình vô phương phản kháng dù chỉ là cho có lệ. người nàng mềm nhũn, ngoan ngoãn phối hợp mọi động tác,tư thế khiến Thu cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy,Thu không cần biết gì hết chỉ biết rằng nàng đã mấy lần lên đỉnh...điều nầy...điều nầy lúc trước trong quan hệ với chồng...hình như là không có...
Cả hai không nhớ bao nhiêu lần...nhưng hết lần nầy tới lần khác cho mãi tới hừng sáng....cũng may là bé Trúc ngủ rất say ở phòng bên cạnh không hề thức giấc đòi mẹ.
Thu thẹn thùng mặc quần áo....nàng thật sự không biết nói gì giờ phút nầy...
Nằm nghỉ đi còn sớm mà...Đức trần ͙truồng nằm ngửa,một tay ôm lấy eo Thu không cho nàng mặc quần áo vào...tay kia lại táy mái sờ soạn khắp người Thu,rồi miệng thì chồm tới ngậm nút đầu vú nàng.Thu cúi gầm mặt,nàng kinh ngạc khi nhìn thấy “cái đó” lại cứng lên...Thu hết hồn nghỉ ”chẳng lẻ....Đức lại muốn nửa sao? Từ đầu hôm tới giờ nàng cãm thấy ê ẩm cả mình,cái ...cái đó của thằng Đức to và bự quá mà...