⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người chứng kiến cảnh đó đều sững sờ, cảm thấy có điềm chẳng lành.
Người trên xe này, dù không chết, cũng chắc chắn trọng thương.
Khi mọi người còn đang kinh hãi, cánh cửa ghế phụ bỗng bị đẩy ra, một bàn tay mảnh khảnh thò ra ngoài.
Phó Tiểu An vừa ho khan vừa bò ra khỏi xe, đầu óc choáng váng, không phân biệt được phương hướng.
Ngay vừa rồi, cô cảm thấy trước mắt tối sầm, cảnh vật xung quanh trở nên mơ hồ, chiếc xe hoàn toàn mất kiểm soát.
Những gì xảy ra sau đó, cô không còn nhớ rõ nữa.
Đến khi chui ra khỏi xe, nhìn thấy ghế lái đã bị đâm bẹp dúm đến mức không nhận ra, cả người cô như bị sét đánh trúng.
Một vụ tai nạn nghiêm trọng như vậy mà cô lại không hề hấn gì?
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Cô hoàn hồn, lập tức sờ vào người tìm kiếm lá bùa hộ mệnh.
Cô nhớ rõ sau khi mua về mình đã luôn để nó trong túi áo.
Nhưng khi cô thò tay vào, chỉ cảm nhận được một lớp bụi mỏng màu xám, lá bùa hộ mệnh đã sớm tan biến.
Cả người Phó Tiểu An sững sờ vài giây.
Cô vội vàng sờ mặt, sờ cánh tay, rồi lại sờ mũi, tất cả đều nguyên vẹn.
Trên người thậm chí không bị gì dù chỉ một vết xước.
Không thể tin nổi
Vậy lá bùa mà Cẩm Triêu Triêu bán cho cô, thực sự có tác dụng sao?
Cô không bị lừa?
Trong phòng ngủ của Cẩm Triêu Triêụ
Cô nằm dài trên giường, nghe bà nội không ngừng lải nhải bên tai “Bé con, còn không hành động à? Chồng sắp cưới của cháu đang gặp nguy hiểm, nếu cháu không đi cứu, cậu ta sẽ chết đấy.”
Cẩm Triêu Triêu trợn mắt, bực bội đáp “Hơn mười năm qua khi cháu không có ở đây thì anh ta vẫn sống tốt mà. Sao vừa nghe tin cháu đến liền suýt toi mạng rồi?”
Bà nội đã quá quen với sự độc miệng của cô nhóc này.
“Có những chuyện không thể lý giải được, giống như số mệnh của cháu vốn không có phú quý vậy. Cháu và cậu ta sớm đã có mối liên kết vận mệnh, nửa đời sau cháu có muốn sống sung sướng hay không đây?”
Cẩm Triêu Triêu thở dài bất đắc dĩ, lười biếng ngồi dậy khỏi giường.
Nhưng nghĩ đến thái độ của Phó Đình Uyên đối với mình, trong lòng cô thật sự không muốn đi hứng lấy sự thờ ơ của anh ta chút nào.
Club giải trí Thiên Hoàng.
Phó Đình Uyên ngồi trên sofa, hai chân hơi co lại. Ánh đèn dịu nhẹ phủ lên gương mặt điển trai của anh khiến đường nét khuôn mặt càng thêm lạnh lùng, sắc bén.
Những người có mặt hôm nay đều là bạn thân nhất của anh.
Nam Hoài Vũ cười khẽ “Lão đại, nghe nói ông nội anh ép anh kết hôn? Đối tượng còn là một cô gái quê không biết từ đâu chui ra?”
Phó Đình Uyên lạnh lùng nhấc mí mắt, giọng điệu dứt khoát “Tôi sẽ không kết hôn ”
Mới gặp một lần đã bắt cưới?
Đây chẳng phải chuyện nực cười sao?
Thẩm Hải Dương xoay ly rượu trong tay, cười đầy vẻ trêu chọc “Nói trước bước không qua, cẩn thận sau này bị vả mặt đấy ”
Lãnh Vũ nheo mắt, tận hưởng giây phút nhàn rỗi hiếm hoi “Tôi thích xem người khác bị vả mặt ”
Kiều Tư Khanh chế giễu “Ông nội anh đâu dễ đối phó như vậy.”
Phó Đình Uyên không trả lời, chỉ im lặng trầm tư. Không ai biết anh đang nghĩ gì.
Ngay lúc bọn họ uống rượu nói chuyện, cửa phòng bao bị đẩy ra.
Một cô gái nhỏ nhắn, thân hình mảnh mai, ăn mặc rách rưới mạnh mẽ bước vào.

⬅ Trước Tiếp ➡