⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Cẩm Triêu Triêu lướt qua cả phòng, cuối cùng dừng lại trên người Phó Đình Uyên.
Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một đoạn, để lộ cánh tay rắn rỏi. Lưng tựa hờ hững vào sofa, từ xa trông như một bức tranh tuyệt mỹ.
Nhân vật chính trong bức tranh, phong độ, cao quý, lạnh lùng.
Anh đang nghiêng đầu trò chuyện với bạn bè, gương mặt nghiêng trong ánh đèn còn đẹp hơn cả nam chính trong anime.
Phó Đình Uyên dường như cảm nhận được ánh nhìn đầy địch ý của Cẩm Triêu Triêụ
Anh quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhaụ
Một thoáng kinh ngạc vụt qua trong mắt anh “Cẩm Triêu Triêu?”
“Về nhà ” Cẩm Triêu Triêu bước đến trước mặt anh, giọng nói mang theo chút tức giận.
Cả phòng sững sờ vì hai chữ này.
Cô đang ra lệnh cho Phó Đình Uyên sao?
Mọi người lập tức nhìn về phía cô gái nhỏ bé nhưng khí thế hùng hổ này.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt cô có vẻ ngây thơ nhưng vẫn thanh tú xinh đẹp.
Phó Đình Uyên nhếch môi cười lạnh, đôi mắt sâu thẳm híp lại, giọng nói đầy uy quyền “Cô đang nói tôi?”
Cẩm Triêu Triêu gật đầu, đôi mắt sáng rực đối diện với anh, không hề sợ hãi.
“Trước mười hai giờ đêm, anh phải về nhà.”
Phó Đình Uyên cười lạnh “Dựa vào đâu tôi phải nghe lời cô?”
Cẩm Triêu Triêu thản nhiên đáp “Không về cũng được, nhưng tôi cứu anh một lần, giá hai triệu tệ ”
Phó Đình Uyên nhìn chằm chằm vào mắt cô, bỗng dưng nở nụ cười đầy hứng thú “Cô có cơ hội cứu tôi rồi nói saụ”
Cô là truyền nhân cuối cùng của Huyền Môn.
Chuyện bắt ma trừ tà chắc hẳn rất rành.
Anh cũng muốn xem thử, rốt cuộc cô có bản lĩnh gì ghê gớm đến thế.
Bầu không khí náo nhiệt trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ vì sự xuất hiện của Cẩm Triêu Triêụ
Lãnh Vũ dựa vào sofa, thấy mọi người im lặng.
Còn cô thì mang vẻ thờ ơ, cả đám lại cảm thấy không khí ngượng ngập vô cùng.
Anh ta chủ động nhìn Phó Đình Uyên “Không giới thiệu chút sao?”
Phó Đình Uyên cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu hờ hững “Không quen ”
Cẩm Triêu Triêu đã đoán được anh sẽ nói như vậy.
Thế là cô chủ động giới thiệu “Tôi tên Cẩm Triêu Triêu, truyền nhân cuối cùng của Huyền Môn, phạm vi nghiệp vụ rất rộng. Nếu các vị có nhu cầu, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”
“Phụt ”
Cô vừa dứt lời, phòng bao lập tức vang lên tiếng cười nhạo chói tai.
Không rõ ai cười trước, nhưng rất nhanh đã có người hùa theo.
Kiều Tư Khanh cố nhịn cười, đặt ly rượu xuống “Cẩm tiểu thư, nghề nghiệp của cô thú vị thật.”
Nói trắng ra chính là cảm thấy cô là một kẻ lừa đảo.
Cẩm Triêu Triêu không hề giận, rút từ trong người ra mấy tấm danh thiếp đưa cho mọi người “Cầm lấy đi, biết đâu sau này dùng đến.”
Danh thiếp chỉ có một dãy số điện thoại đơn giản.
Nam Hoài Vũ tùy ý đặt danh thiếp lên bàn, ánh mắt đầy vẻ thích thú “Nếu Cẩm tiểu thư đã nói vậy, hay là xem tướng giúp chúng tôi đi?”
Cẩm Triêu Triêu cười tươi đồng ý “Xem tướng thì được, tám trăm một lần.”
Cô mở gói vải, lấy ra một tờ mã QR “Quét mã thanh toán ”
“Phụt ”
Lần này Lãnh Vũ không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Anh ta nhìn Nam Hoài Vũ “Nếu cậu dư tiền thì gửi tôi một cái bao lì xì đi. Tám trăm, tôi không chê ít đâu ”
Cẩm Triêu Triêu lúc này mới quay sang nhìn Lãnh Vũ.

⬅ Trước Tiếp ➡