⬅ Trước Tiếp ➡
Số cát trong chậu không biết Thịnh Trạch Vũ lấy đâu ra, trước đây ngày nào Thịnh Tuyết cũng chăm chỉ dọn chậu cát mèo một lần, nhưng không biết vì sao gần đây Tiểu Thần Tài không hề đi vệ sinh trong chậu cát nữa, mà ngày nào cũng nằm lỳ bên trong không chịu ra ngoài, giống như đang bảo vệ thứ gì đó.
Hành động khác thường này của nó khiến cô cũng không hiểu nổi. Tiểu Thần Tài là mèo đực, không có khả năng mang thai, để nó khôi phục lại vẻ hoạt bát trước kia, cô chuẩn bị đem giấu chậu cát mèo đi vài ngày.
Nhưng mà khi cô vừa tới gần chậu cát mèo, Tiểu Thần Tài đang nằm bên trong lập tức cong người lên với cô, thái độ rất tháng thường, đôi mắt xanh biếc đầy cảnh giác.
“Tiểu Thần Tài, em làm gì thế? Chị cũng không quen biết nữa à?” Thịnh Tuyết ngồi xổm xuống, vươn tay phải ra xoa cái đầu tròn tròn của nó, Tiểu Thần Tài nghe thấy lời cô, dường như nhớ tới điều gì đó, nó lập tức bới cát trong chậu lên, rồi ngậm ra một hạt châu màu xanh lục như lớn viên đậu nành, đưa cho cô như hiến vật quý.
“Đây là cái gì?” Cô nhận lấy hạt châu kia, đưa lên trước mắt nhìn kỹ. Trên hạt châu có khắc hoa văn giống như hoa văn trên mai rùa, đáng tiếc cô không hiểu nó có ý gì.
Khi cô đang nghiêm túc suy tư, không biết vì lý do gì, hạt châu kia dùng tốc độ mắt thường có thể trông thấy được nhanh chóng thu nhỏ, cuối cùng dung nhập vào trong đầu ngón trỏ tay phải của Thình Tuyết, biến thành một chấm đỏ nhỏ như hạt gạo.
Cả quả trình đều sảy ra dưới mí mắt, khiến Thịnh Tuyết bị dọa sợ, cả người ngân ngẩn tại chỗ.
May mà tố chất tâm lý của cô coi như tốt, còn trải qua đả kích từ việc xuyên sách, chưa tới năm phút sau cô đã lấy lại tinh thần.
Trước khi xuyên tới đây, cô xem không ít tiểu thuyết trên mạng, bình thường nữ chính xuyên không đều sẽ có bàn tay vàng gì đó, qua nhiều ngày như vậy cô còn tường rằng mình không có, nào ngờ niềm vui lại tới đột ngột như vậy, thật sự khiến người ta không kịp trở tay.
Nghĩ đến tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết, Thịnh Tuyết thử nhắm mắt lại, nói thầm một tiếng “Vào.”
Khi cô mở to mắt ra lần nữa, lại thấy bản thân vẫn ở trong phòng, chưa hề sinh ra bất kỳ thay đổi nào.
“Tại sao lại như vậy?” Cô nhìn chằm chằm vào vết bớt đỏ trên ngón tay, trong lòng vô cùng thất vọng, nhất thời không hiểu được bàn tay vàng của mình rốt cuộc có tác dụng gì.
Cô thử lại vài lần, cuối cùng vẫn chấm dứt bằng thật bại. Thịnh Tuyết nhụt chí đứng dậy, quyết định tạm thời không để ý đến nó. Tục ngữ nói là phúc không phải họa, là họa không tránh được, rốt cuộc hạt châu này là phúc hay họa thì cứ để nó thuận theo tự nhiên đi…
Mấy ngày sau, Thịnh Tuyết ngạc nhiên phát hiện ra mình chậm rãi đẹp lên.
Vốn dĩ làn da đã đen sạm đi vì làm việc nhà nông, bây giờ chẳng những đã trắng lại, hơn nữa còn mịn màng hơn hẳn trước kia, chất da cũng trơn bóng hơn, nhìn như trứng gà bóc vậy.
Ngoại trừ diện mạo bên ngoài ra, tỉ lệ dáng người cũng dần dần thay đổi, trở nên hoàn mỹ thướt tha hơn ban đầụ Thịnh Tuyết biết tất cả những thay đổi này đều do hạt châu kia mang đến, chẳng lẽ bàn tay vàng trời cao ban cho cô chính là khiến cô trở nên xinh đẹp hơn sao?
Cơ thể thay đổi khiến cô không nhịn được lại bắt đầu quan sát vết bớt này, xem nó có thay đổi gì không. Thấy dù là màu sắc hay kích thước lớn nhỏ của nó đều không phát sinh bất cứ thay đổi nào, tảng đá đè nặng trong lòng cô mới dần dần buông xuống.
Da cô trở nên trắng hơn, người nhà họ Thịnh đều phát hiện ra, nhưng không ai nghĩ nhiềụ Trang Tiểu Phương nhìn làn da trắng nõn mịn màng của cô, không nhịn được còn khen ngợi “Xem ra con gái mẹ đúng là thiên sinh lệ chất, dù phơi nắng như vậy cũng không bị đen.”
⬅ Trước Tiếp ➡