⬅ Trước Tiếp ➡
Con gái trong thôn không có người nào đẹp bằng Tiểu Tuyết nhà bà
“Phơi nắng không đen thì làm sao? Có thể ăn thay cơm à?” Liễu Đông Chi liếc mắt nhìn bọn họ, lạnh lùng hừ một tiếng “Dáng vẻ như hồ ly tinh vậy, chẳng trách không ai thèm cưới.”
“…” Trước kia, người khác thường xuyên khen Thịnh Tuyết cô giống tiên nữ, sao xuyên tới nơi này lại thành hồ ly tinh nhỉ? Thịnh Tuyệt thật sự không hiểu được, vì sao bà cụ này lại luôn nhìn cô không vừa mắt.
“Tiểu Tuyết, ra vườn rau hái cho mẹ hai quả cà chua về đây.” Nghe thấy Liễu Đông Chi nói con gái mình như vậy, trong lòng Trang Tiểu Phương vô cùng không thoải mái, nhưng dù lửa giận lớn đến mức nào bà ấy cũng chỉ có thể phát tiết trên người Thịnh Đức Trung, chứ không dám đắc tội với bà mẹ chồng xảo quyệt này.”
“À, vâng.” Vườn rau nhà họ Thịnh nằm ngay sau nhà, trong vườn ngoài cà chua ra, còn trồng cả ớt xanh và dưa chuột. Thịnh Tuyết đi đến chỗ cây cà chua, chọn hai quả cà chua to nhất, đỏ nhất, hái xuống mang về.
Chỉ hai quả cà chua này thôi đã có thể nấu được một nồi canh lớn rồi, đủ để cả nhà bọn họ ăn hai bữa.
Ngày thường luôn phải ăn đủ loại canh rau dại, hôm nay thấy có thể ăn canh cà chua, cô vui mừng sắp chết Thịnh Tuyết cầm chúng nó sung sướng quay về, bởi vì sung sướng quá mức, tay vung vẩy không cầm chắc, một quả cà chua trong đó bị cô không cẩn thận làm rơi trên mặt đất vỡ ra…
May mà đất trong vườn rau không cứng lắm, chưa đến mức bị rơi nát bép. Thịnh Tuyết ngồi xổm xuống, buồn bực nhặt nó lên xem, lúc này nơi nứt vỡ đã chảy nước ra ngoài rồi.
Nghĩ đến sắc mặt cảu Liễu Đông Chi, và tính tình nóng này của Trang Tiểu Phương, cô không nhịn được rên ɾỉ trong lòng, xem ra chắc là không trốn được một trận mắng rồi.
Sao mình lại xui xẻo như vậy nhỉ? Nếu nó không bị rơi, không bị vỡ có phải tốt hơn không?
Khi trong lòng cô nghĩ như vậy, quả cà chua vốn dĩ bị nứt ra trong tay cô thế mà đang chậm rãi khép lại
Chuyện này khiến Thịnh Tuyết vô cùng kích động, hóa ra điểm lợi hại chân chính của hạt châu màu xanh kia chính là công năng chữa trị
Chỉ là cô còn chưa vui vẻ được quá năm giây, quả cà chua vốn dĩ vừa tự lành lại chỉ trong chớp mắt đã nứt ra…
Thịnh Tuyết dụi dụi mắt mình, không muốn tin tưởng. Chẳng lẽ cảnh tượng vừa rồi cô nhìn thấy chỉ là ảo giác sao?
Cô không tin chuyện ma quỷ, lại cố ý đánh rơi quả cà chua lành lặn còn lại xuống đất, sau đó nhặt nó lên mặc niệm trong lòng “Chữa trị”.
Sau đó quả cà chua thứ hai cũng giống quả cà chua ban đầu, vết nứt khép lại chừng năm giây, rồi lại biến trở về dáng vẻ nứt vỡ.
Thử xong xuôi, cô tức giận đến mức rất muốn mắng vài câu thô tục. Bàn tay vàng này đúng là quá gà mờ rồi
Cầm hai quả cà chua nứt vỡ trong tay, Thịnh Tuyết chỉ có thể căng da đầu đưa chúng nó cho Trang Tiểu Phương.
Không có gì bất ngờ xảy ra, thứ chờ đợi cô chính là một trận sư tử hà đông rống “Thịnh Tuyết Sao con lại không được tích sự gì thế hả? Bảo con đi hái quả cà chua thôi, sao con làm chúng nó như vừa đánh trận về thế này?”
“Con cầm không chắc…” Thái độ nhận lỗi của Thịnh Tuyết vô cùng tốt, cô cũng biết ở thời đại này đồ ăn là thứ vô cùng trân quý “Mẹ, mẹ đừng nóng giận, lần sau nhất định con sẽ chú ý hơn.”
“Được rồi Con có việc gì cần làm thì đi làm đi, nhìn thấy con là lại bực mình ” Trang Tiểu Phương nhìn hai quả cà chua kia, lòng đau như cắt, sợ bị Liễu Đông Chi phát hiện ra, bà ấy vội vàng dùng nước rửa sạch sẽ sau đó cắt chúng nó ra thành từng miếng nhỏ bỏ vào trong bát, giữ lại để buổi tối nấu canh.
⬅ Trước Tiếp ➡