⬅ Trước Tiếp ➡
"Thiếu trang chủ, ngài lần này quá xúc động, biết rõ y là người của hoàng thượng, sao ngài còn chạm vào?" Trong bóng tối, một người áo đen bịt mặt quỳ gối trước mặt Trúc Hành, khuyên nhủ.
"Cái gì mà người của hoàng thượng? Y là người của ta, nhiệm vụ kết thúc, ta sẽ dẫn y về gia trang, trước tiên ngươi trở về nói với phụ thân ta một tiếng." Trúc Hành bất mãn nói, hắn rất là quật cường, nói là của mình, thì nhất định phải nắm được trong tay.
"Tuân lệnh, thuộc hạ sẽ bẩm báo chi tiết đến trang chủ!" Người áo đen nói xong, thân hình lóe lên, biến mất vô tung.
Bạch Diệp vuốt cái bụng tròn vo nằm trên giường, biểu hiện cho thấy mấy ngày nay y trôi qua thật là thư thái, mỗi ngày cầm thú đều cho y ăn ngon uống ngọt tẩm bổ, ngoại trừ thỉnh thoảng ôm y phát tình, ép buộc y dùng miệng bú cho hắn, chuyện khác đều rất hài lòng.
Nhưng mà, Bạch Diệp thật sự là vui mừng hơi sớm, sở dĩ y có thể sống thư thái như vậy, hoàn toàn là Hoàng đế làm theo lời lão thái y nói, tạm thời chịu đựng không động vào y, là để y bình phục sớm còn chuẩn bị mang thai, chờ y khỏe lên, ngày ngày chỉ có thể ngậm ©ôи ŧɧịt̠ hắn mà đi ngủ.
Cửa bị đẩy ra, Bạch Diệp quay đầu nhìn sang, chỉ thấy mặt Trúc Hành đen thui đi đến, ánh mắt rơi vào trên người mình.
"Trúc Tử, sao thế? Mặt đen như vậy." Bạch Diệp nghiêng đầu một chút, mấy ngày nay mỗi lần nhìn thấy Trúc Hành về đây đều trưng ra khuôn mặt thối, giống như ai đang thiếu nợ tiểu tử này mấy trăm vạn vậy.
"Hừ!" Trúc Hành hừ một tiếng, biểu thị không thèm để ý đến y.
Bạch Diệp cũng đen mặt, không tin được, mình đã có lỗi gì với gia hoả này!
Bạch Diệp ngồi cạnh Trúc Hành, vuốt vuốt đầu của hắn, lại đưa tay bóp mặt hắn, mặc dù trên mặt bôi phấn thật dày, nhưng xúc cảm này không hổ là thiếu niên mười bảy tuổi, mặt mũi tràn đầy nhựa non tuổi trẻ, vừa mịn vừa dễ chịu!
"Rốt cuộc ngươi bị sao thế? Có phải ta đã chọc ngươi không vui?" Dù sao vẫn còn nhỏ, nên dỗ dành thôi, giọng Bạch Diệp mềm nhẹ, xích lại gần nhìn hắn.
"Ngươi hôn ta một cái đi!" Trúc Hành quay sang nhìn y, miệng phun ra một câu kinh người.
"Cái gì?" Bạch Diệp chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang, tiểu tử này đang đến tuổi dậy thì nên tò mò sao? Cho dù không còn thằng em, thì đối tượng cũng nên là nữ chứ, tại sao lại muốn y hôn?
Không trả lời, Trúc Hành nắm eo Bạch Diệp, hung hăng lấp kín môi y, Bạch Diệp sửng sốt một chút sau đó đưa tay muốn đẩy hắn ra, lại bị Trúc Hành bắt lấy vặn ra sau.
Mυ"ŧ vào môi trên của y, đầu lưỡi liếʍ lên hàm răng trắng, Trúc Hành đưa tay nắm cằm y, dùng sức buộc y mở mồm ra, đầu lưỡi xông vào trong miệng quấy loạn, câu lên đầu lưỡi của y tiếp tục liếʍ hôn, hung hăng cướp đoạt không khí trong miệng y.
Bạch Diệp bị ép hé miệng, nước bọt theo khóe môi chảy xuống, cảm thấy cả người bị hôn sắp thở không nổi, vặn vẹo thân thể nhưng lại bị giữ chặt nên không thể động đậy.
Thật lâu, Trúc Hành mới rời môi của y, hai người tách ra kéo theo một sợi tơ bạc da^ʍ mỹ, Bạch Diệp mềm nhũn trong ngực Trúc Hành há mồm thở dốc, cho đến khi kịp phản ứng, y mới đẩy Trúc Hành ra.
"Tiểu tử thúi, ngươi làm gì vậy!" Bạch Diệp vuốt vuốt môi bị hôn sưng lên, trừng mắt nhìn Trúc Hành.
"Hôn ngươi!" Trúc Hành nhìn môi Bạch Diệp bị hôn đỏ chói, trong mắt che kín sương mù, sắc mặt ửng hồng, lại nghĩ tới khi hắn trên nóc nhà nhìn y bị Hoàng đế đặt ở dưới thân cắm vào lỗ sau, bộ dáng đáng thương ấy làm ©ôи ŧɧịt̠ dưới y phục thái giám của hắn lặng lẽ đứng lên, cứng rắn đau nhức. Hắn nhịn xuống xúc động muốn ȶᏂασ chết người này, đứng dậy chạy ra ngoài.
Bạch Diệp im lặng nhìn bóng lưng hắn, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này chắc là đang tuổi dậy thì, có chút ngộ nhận, nghĩ như vậy, lại cảm thấy hài tử có chút đáng thương, tuổi còn nhỏ đã không còn thằng em, đến khát vọng quay tay cũng không thể trải nghiệm.
Đêm đến, Bạch Diệp như thường lệ đi trực đêm, y đã không còn sợ hãi như đoạn thời gian trước, bởi vì cầm thú hình như đã nghĩ thông suốt, không còn đè y nữa, dù sao đã liên tiếp vài ngày ban đêm đều chỉ gọi y vào ăn, làm y cảm thấy bụng mình đã có thêm chút thịt.
"Tới rồi?" Thấy người này vừa đến con mắt đã đặt lên bàn bên cạnh tìm kiếm, Hoàng Thượng cảm thấy có chút buồn cười. Xem ra mấy ngày nay cho bảo bối ăn khiến y rất vui vẻ, chí ít lúc nhìn thấy mình không còn kháng cự sợ hãi.
"Nô tài thỉnh an Hoàng Thượng!" Bạch Diệp có chút buồn bực, trên bàn đêm nay sao chỉ có một bát canh? Thịt đâu? Thức ăn ngon đi nơi đâu hết rồi?
"Đến đây." Hoàng Thượng vẫy vẫy tay, gọi Bạch Diệp đến cạnh hắn.
Bạch Diệp ngoan ngoãn đi tới, tùy ý Hoàng Thượng ôm y vào lòng, Hoàng Thượng cầm lấy bát canh trên bàn, mở nắp ra múc một muỗng đưa tới bên môi y. Bạch Diệp há mồm uống một ngụm, nhíu mày lại, canh đêm nay so với mấy ngày trước càng khó nuốt, Hoàng Thượng lại đưa qua một muôi, y không chịu há mồm.
"Nghe lời, uống đi." Bạch Diệp không biết bên trong là thứ gì, nhưng hắn lại biết.
Lão thái y nhằm vào thể chất của Bạch Diệp đặc biệt điều chế đơn thuốc, có thể tăng cường sức khỏe thân thể còn tăng cao tỉ lệ thụ thai, bên trong tất cả đều là dược liệu ngàn vàng khó mua, đối với thân thể Bạch Diệp rất tốt, điểm trọng yếu nhất là, về sau có loại canh này, hàng đêm có giã y thật mạnh cũng không sao, hôm sau bồi bổ lại là được.
"Thật đắng, so với mấy ngày trước càng đắng." Bạch Diệp sợ hắn tức giận, oán trách một câu sau đó trực tiếp bưng lên bát canh, uống một hớp cạn hết nước thuốc, đắng đến khuôn mặt nhỏ của y nhíu lại.
Hoàng Thượng thấy y uống xong, tiến tới triền miên hôn môi y, hai người ôm lấy nhau, hướng phía giường lớn đi đến.
"Hoàng, Hoàng Thượng, làm cái gì vậy?" Bạch Diệp ngẩng đầu khẩn trương nhìn hắn, một đôi mắt giống như nai con mang theo kinh hoảng.
"Mấy ngày nay ăn của trẫm nhiều đồ tốt như vậy, không trả tí thù lao cho trẫm sao?" Hoàng Thượng khẽ cười một tiếng, đem người đặt lên giường, cả người cũng đè lên.
"Đừng, Hoàng Thượng, ta, ta dùng miệng làm ngài ra có được hay không?" Bạch Diệp cảm giác được một cây thô cứng cách quần áo chống lên người mình, lại nghĩ tới lần trước mình bị làm đến máu me đầm đìa, trong nháy mắt liền sợ hãi, dùng lòng bàn tay đẩy l*иg ngực Hoàng Thượng, không cho hắn đến gần.
"Không muốn cánh tay này nữa sao?" Hoàng Thượng híp mắt, ngữ khí hơi nguy hiểm.
Mạng người ở thời cổ đại là thứ không đáng tiền nhất, Bạch Diệp bị dọa một cái, cánh tay liền mềm đặt xuống, khuôn mặt nhỏ nhíu chặt lại, bày tỏ cực kì không tình nguyện.
"Ngươi hôm nay không chịu chủ động, ta tự mình làm, về sau ngươi vẫn là như vậy, hôm nay ngươi chủ động một chút, về sau sẽ có đầy ắp thức ăn ngon." Thấy y thỏa hiệp, Hoàng Thượng cười như không cười, nói thêm một câu.
Bạch Diệp bất mãn nghiêng đầu sang chỗ khác, để có vài bữa cơm mình phải bán tiết tháo, y làm không được, nhưng nghĩ lại, ý này chính là đêm nay mình không chủ động sẽ bị cưỡng ép, chủ động bị ȶᏂασ sẽ có phúc lợi. Hảo hán không nên màng thiệt thòi trước mắt, làm thì làm!
Bạch Diệp đưa tay cởi y phục của mình, cởi luôn quần ra, chủ động ôm cổ Hoàng Thượng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên rướn người hôn hắn một cái, biểu thị đã đồng ý.
Hoàng Thượng cười cúi đầu hôn y, tay đặt trước ngực y xoa xoa núʍ ѵú, đưa tay hướng xuống tìm kiếm l*и nhỏ, lúc sờ đến lỗ l*и mới phát hiện thân dưới Bạch Diệp đều là dâʍ ŧᏂủy̠, đã sớm ướt đẫm.
"Bảo bối thật dâʍ đãиɠ, đều ướt hết rồi." Hoàng Thượng thấy thế không cần dạo đầu, cầm ©ôи ŧɧịt̠ mình lên chống vào lỗ l*и y, thẳng lưng tọng vào trong.
"Ô a......" Vài ngày không làm, lỗ l*и đột nhiên bị cắm vào làm Bạch Diệp cảm giác rất khó chịu, y cố gắng mở chân rộng ra, để ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng có thể thông thuận chen vào.
Bạch Diệp nhấc chân kẹp lấy eo Hoàng Thượng, cảm nhận được sự phối hợp của y, Hoàng Thượng cúi đầu ban thưởng hôn y một cái, eo rắn chắc dùng sức trầm xuống, ©ôи ŧɧịt̠ trực tiếp ȶᏂασ vào lút cán.
"... A...... Chậm, chậm một chút......" Bạch Diệp bị ȶᏂασ hét to một tiếng, nước da^ʍ lập tức bừng lên, tưới vào qυყ đầυ Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng bị l*и da^ʍ Bạch Diệp kẹp vô cùng thoải mái, đâm vào liền bắt đầu nắc mạnh, rút ©ôи ŧɧịt̠ ra đến cửa l*и lại hung hăng cắm mạnh vào, dần dần mới tăng thêm tốc độ, cho Bạch Diệp thời gian thích ứng.
"... A...... Ha......" Bạch Diệp bị ȶᏂασ sướиɠ, môi đỏ nhịn không được rên lên, không tự chủ nhấc eo bắt đầu nghênh hợp Hoàng Thượng ȶᏂασ đυ., lỗ l*и phấn nộn bị ȶᏂασ biến thành màu đỏ, ©ôи ŧɧịt̠ thô to nổi lên đầy gân xanh đút vào l*и nhỏ của y ra ra vào vào, lôi thịt mềm bên trong ra, lại cắm ngược trở vào, nhìn da^ʍ mỹ vô cùng.
Hoàng Thượng nhấn lấy eo của y hung hăng nắc đυ., eo mạnh mẽ giống đóng cọc mà ȶᏂασ, sức lực lớn làm thân thể mềm mại của Bạch Diệp nhấp nhô liên hồi, "bảo bối, sướиɠ hay không?"
Bạch Diệp mặt đầy nước mắt, môi đỏ mở rộng, hai đùi bị đυ. đến không kẹp được eo Hoàng Thượng, dâʍ đãиɠ mở rộng ra, bắp chân sung sướиɠ co rút, eo càng không ngừng cong lên, giống như chịu không nổi loại kɧoáı ©ảʍ này, "...... A...... Cầm thú...... Chậm một chút...... Ngươi, ngươi muốn làm chết ta sao...... Nhẹ, nhẹ lại...... Ô a...... Không chịu nổi......"
Qυყ đầυ ma sát tử ©υиɠ mấy lần, phát giác nơi đó hơi hơi mở ra, mắt Hoàng Thượng híp lại, phần eo thêm lực, dùng sức ȶᏂασ mạnh một cái, toàn bộ ©ôи ŧɧịt̠ đâm vào trong l*и Bạch Diệp, qυყ đầυ cắm thẳng vào tử ©υиɠ.
"A a a a a a a a a!" Bạch Diệp hét lên một tiếng, toàn thân run rẩy, con chim phấn hồng dựng thẳng bắn ra một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính vào bụng Hoàng Thượng, tử ©υиɠ cũng tuôn ra nước da^ʍ ngâm ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng bên trong.
"Bảo bối, thật sướиɠ, bảo bối!" Hoàng Thượng một bên hung hãn thẳng lưng chơi y, một bên cúi đầu tinh tế hôn môi y, lại liên tục hôn vào mặt Bạch Diệp.
Côи ŧɧịt̠ cực lớn chống lấy y mà ȶᏂασ l*и, Bạch Diệp mơ mơ màng màng dùng cánh tay khoác lên ôm cổ Hoàng Thượng, trong miệng phát ra rêи ɾỉ ngọt ngào mềm mại, cơ hồ làm lòng Hoàng Thượng cũng ngọt theo.
Hoàng Thượng nâng cao căn ©ôи ŧɧịt̠ đâm cuồng liệt, chỗ giao hợp của hai người đều bị nước da^ʍ Bạch Diệp chảy ướt nhẹp, cửa l*и đỏ chót ra sức phun ra nuốt vào ©ôи ŧɧịt̠ cực đại, vang tiếng "bạch bạch bạch", khắp nơi trong phòng đều tản ra hơi thở da^ʍ mỹ.
"...... Ô a...... Cầm, cầm thú...... Bắn ra đi được không...... Ta...... Cửa mình ta đau quá....." Bạch Diệp mềm giọng cầu xin tha thứ, miệng l*и y bị ©ôи ŧɧịt̠ thô lệ mài đau nhức, kɧoáı ©ảʍ từng lớp từng lớp chồng lên, làm y vừa đau lại thoải mái, l*и da^ʍ càng không ngừng run rẩy.
"Ngươi để cho ta làm đằng sau, ta sẽ không làm lỗ phía trước." Lời này chẳng khác gì từ chối, Bạch Diệp bởi vì chuyện lần trước, nghe hắn muốn làm lỗ sau bị dọa, cố co lại l*и nhỏ lấy lòng ©ôи ŧɧịt̠ lớn Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng chọc quấy l*и y vang "phốc phốc phốc phốc" tiếng đâm, qυყ đầυ hắn nhảy một cái, mạnh mẽ tăng tốc độ bắt đầu bắn vọt, làm hai chân Bạch Diệp không ngừng mở ra, tay đặt trên lưng Hoàng Thượng để lại dấu nắm.
Dùng sức thọc một cái rất sâu, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đều bắn vào tử ©υиɠ Bạch Diệp, thân thể Bạch Diệp run lên cũng cao trào, chim nhỏ bắn ra, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, phủ đầy nước mắt.
"Được rồi, thấy ngươi ngoan như vậy, hôm nay chỉ làm một lần, ngày mai lại tiếp tục." Nhìn Bạch Diệp ngoan ngoãn, tâm tình Hoàng Thượng thư sướиɠ, rút ©ôи ŧɧịt̠ ra, hôn y một chút.
Ôm người đã mềm rũ đi bể tắm.
⬅ Trước Tiếp ➡