⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi sáng lúc Hoàng Thượng vào triều Bạch Diệp có tỉnh một lần, bọn họ vừa đi, y lại ôm gối đầu trở mình ngủ tiếp.
Dung Dực đi vào tẩm cung của hoàng huynh liền nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng, hắn sinh lòng hiếu kỳ. Hoàng huynh chưa từng để phi tử ở lại tẩm điện của mình, hắn xuất chinh mấy năm, hoàng huynh đã đổi tính rồi sao?
Dung Dực từ nhỏ thiện võ, tinh thông bài binh bố trận. Bốn năm trước, hắn vừa tròn mười lăm tuổi đã cự tuyệt phong vương, ngược lại vụиɠ ŧяộʍ đi theo binh mã đại soái chạy tới chiến trường phía nam, sợ hãi mình trở về sẽ bị chế trụ, ròng rã bốn năm hắn đều ở lại thủ biên cương, không chịu trở về, thậm chí một phong thư cũng không dám viết.
Lần này là bởi vì hoàng huynh đáp ứng về sau không phản đối hắn ra chiến trường nữa, hắn mới trở về, hoàng huynh để hắn tới tẩm điện chờ, chưa từng nghĩ lại để hắn phát hiện tân sủng mới của hoàng huynh.
Nhẹ nhàng đi tới bên giường, Dung Dực liếc mắt thấy được người nằm trên đó. Khuôn mặt nhỏ của Bạch Diệp vì ngủ mà hồng nhuận, lông mi giống như cánh bướm rung động nhè nhẹ, mũi nhỏ xinh nhàn nhạt hô hấp nhẹ nhàng mấp máy, cánh môi mọng nước có chút mở ra, tựa như trái cây thơm ngon muốn mê hoặc người khác đến hái.
Đây là nam nhân? Một nam nhân lại mang bộ dạng này, so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, có phải là phạm quy rồi không?
Dung Dực nhẹ nhàng tới gần gương mặt của y, tinh tế dò xét người trước mặt, nuốt nước miếng một cái, con mắt dừng lại trên đôi môi khẽ mở của y.
Mười lăm tuổi đã lên chiến trường, nơi đó không có nữ tử, đối với một đám hán tử cẩu thả hắn thật sự không có cơ hội nếm thử cá nước thân mật, sau khi đến tuổi cũng ước muốn nữ nhân, mỗi lần cứng lên đều dựa vào tay miễn cưỡng bắn ra, vốn dĩ không thỏa mãn được hắn.
Cho dù biết người trước mặt này là người của hoàng huynh, mình không nên đυ.ng, nhưng ©ôи ŧɧịt̠ hắn đã cứng rắn đau nhức cực kỳ, tìиɧ ɖu͙© vốn khó lòng khống chế, toàn bộ đại não đều bị tϊиɧ ŧяùиɠ chiếm lĩnh, chỉ muốn thử một chút cảm giác ȶᏂασ một người, bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào thân thể người nọ.
Trước khi Dung Dực kịp phản ứng, hắn đã hôn lên môi Bạch Diệp, lúc lấy lại tinh thần, chỉ cảm thấy cánh môi kia mềm mại thơm ngọt trình độ đã vượt qua dự đoán của hắn, càng muốn động tay nhiều hơn.
Bạch Diệp đang ngủ mơ màng, cánh môi đột nhiên bị tập kích, y còn tưởng là Hoàng Thượng bãi triều trở về, từ trong chăn duỗi ra cánh tay chống lên ngực người kia, muốn đẩy người đó ra sau tiếp tục đi ngủ.
Dung Dực một phát bắt được cánh tay trắng nõn trước mặt, dùng sức đè xuống hai bên đầu y, trúc trắc mạnh mẽ gặm môi Bạch Diệp.
Bạch Diệp có cảm giác không thích hợp, vừa mở mắt ra liền thấy một khuôn mặt tuấn tú lạ lẫm phóng đại, y trừng to mắt, tay bị cố định không cách nào dùng sức, vòng eo y bắt đầu vặn vẹo, duỗi chân từ trong chăn ra bắt đầu đạp, răng cắn vào miệng người đang gặm cánh môi mình.
Dung Dực bị đau, rời khỏi môi Bạch Diệp, trong mắt cũng khôi phục vài tia thanh tỉnh, lúc đang chuẩn bị rời đi liền nghe người này nhíu khuôn mặt nhỏ lại mắng to: "Thế mà lại trộm hôn một nam nhân, biếи ŧɦái!"
Dung tiểu tướng quân ngu gì mà không ȶᏂασ, hoàng huynh hắn cũng không thể vì độc sủng mà trở mặt với mình!
Hắn xốc chăn mền trên người Bạch Diệp lên, lúc ánh mắt nhìn đến đôi chân trắng mịn liền tối ngầm lại, hai bàn tay bắt lấy áo ngủ kéo hai bên, dùng sức xé ra, trực tiếp đem quần áo y xé thành hai nửa, thân thể che kín vết xanh của Bạch Diệp lập tức hiện ra trước mặt hắn.
"Ngươi làm gì đó!" Bạch Diệp kinh hô một tiếng, cho tới bây giờ y chưa thấy ai mặt dày vô sỉ như vậy, thừa dịp mình ngủ hôn mình không tính, bây giờ chẳng lẽ lại còn muốn cưỡng bức mình?
Bạch Diệp giãy dụa kịch liệt, một bàn tay đánh vào mặt Dung Dực, nhưng sức lực nhỏ như thế hiển nhiên không làm hắn đau, lại là thành công đốt lên lửa giận trong lòng Dung Dực.
"Dám đánh bản tướng quân, ta thấy ngươi thật sự không muốn sống nữa!"
Dung Dực bắt hai tay y dùng áo ngủ trói lại, cúi đầu lập tức ngậm lấy đầṳ ѵú sưng lên trước ngực y, giống bú sữa mạnh mẽ hút.
"A! Không muốn, ngươi cút đi, còn dám đυ.ng vào ta Hoàng Thượng sẽ chặt đầu chó của ngươi!" Núʍ ѵú Bạch Diệp tối qua bị Hoàng Thượng cắn sưng lên, lúc này bị người dùng lực bú hút, chỉ cảm thấy vừa đau vừa mẫn cảm, cực kỳ khó chịu. Nghĩ đến người này còn là người xa lạ, một trận xấu hổ ập tới.
"Chặt đầu ta? Được, hôm nay ta ȶᏂασ ngươi chết trên giường, coi như Hoàng Thượng có chặt đầu ta, ngươi cũng không nhìn thấy!" Dung Dực sắp bị cái tên độc sủng này làm tức chết, từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ không ai dám nói chuyện với hắn như thế.
Hắn đưa tay nhanh chóng cởi xuống khôi giáp, mở ra y phục của mình, đem đại bảo bối sinh long hoạt hổ phóng xuất ra. Bạch Diệp nhìn đại bảo bối giữa hai chân hắn, phía trên gân xanh dày đặc, tuy là chưa từng sử dụng qua có màu hồng, nhưng kích thước lại lớn đến đáng sợ, cùng Hoàng Thượng cũng không kém bao nhiêu, lỗ ©ôи ŧɧịt̠ thậm chí còn chảy ra ngoài vài giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙, giống như hận không thể lập tức chen vào.
Bạch Diệp bị dọa đến liều mạng chống tay lùi về sau, trắng bệch cả mặt. Dung Dực cởi xong quần áo, bắt lấy chân y kéo lại, đưa tay nắm ống quần của y kéo mạnh một cái, qυầи ɭóŧ rộng rãi liền bị kéo xuống, Bạch Diệp kẹp chặt hai chân, cởi truồng bại lộ trước mặt Dung Dực.
Dung Dực nhe răng cười một tiếng, hung hăng tách ra chân của y muốn chen vào giữa hai chân, nhưng khi tách ra lại nhìn thấy giữa hai chân y có khe hở con sò, hắn ngây ngẩn cả người, kinh ngạc đưa tay sờ lên, gỡ ra mép thịt hai bên nhìn thấy l*и non có chút sưng đỏ, Dung Dực kinh ngạc nói: "Ngươi còn có l*и nhỏ?"
Bạch Diệp khuất nhục cắn môi không đáp lời, trừng mắt với Dung Dực, trong lòng lại đầy sợ hãi. Sợ người này thật sự làm mình, lại sợ khi Hoàng Thượng biết mình lại gặp xui xẻo.
Thấy y không nói lời nào, Dung Dực duỗi ra một ngón tay cắm vào l*и y, cảm giác được dị vật xâm lấn trong, vách thịt lập tức quấn lên bao lấy ngón tay của hắn, bên trong l*и trơn ướt non mềm, Dung Dực chỉ cần tưởng tượng mình lập tức có thể cắm vào nơi này, ©ôи ŧɧịt̠ cứng ngắc muốn nổ tung.
Dung Dực bắt đầu co lại ngón tay đâm thọc bên trong l*и, hai tay Bạch Diệp bị trói, hai chân bị người này đè ép thật chặt, nằm ở nơi đó ngoại trừ vặn eo cũng không làm được gì, gấp đến độ nước mắt đều muốn rơi xuống.
Thân thể trắng nõn vặn vẹo lịch liệt càng thỏa mãn Dung Dực, phát giác được l*и y đã bị mình chơi ra nước da^ʍ, hắn rút ngón tay ra, cầm ©ôи ŧɧịt̠ mình lề mề chống lên cửa động, cặp mắt trêu tức nhìn ánh mắt Bạch Diệp đang sợ hãi.
"Ngươi, ngươi thật sự không thể đi vào, Hoàng Thượng hắn...... A a a!" Thân thể Bạch Diệp run rẩy lẩy bẩy, lời còn chưa nói xong, eo Dung Dực đã ưỡn mạnh một cái, ©ôи ŧɧịt̠ liền thọc vào hơn phân nửa.
"Hừm, thật sự sảng khoái, khó trách hoàng huynh để cho ngươi ngủ lại tẩm điện." Tầng tầng lớp lớp thịt mềm xông tới hấp thụ lấy ©ôи ŧɧịt̠ hắn, tựa như có vô số cái miệng nhỏ đang cắn hắn vậy, thoải mái đến xưng hô đối với Hoàng Thượng đều bật ra.
Vốn còn muốn trêu đùa y, để y nhìn xem mình từng chút từng chút tiến vào thân thể, kết quả vừa mới tiến đến một nửa, hắn sướиɠ đến cầm lòng không được, hung hăng cắm hết xuống, âm hành trực tiếp không có có rào cản, triệt để xuyên vào người Bạch Diệp.
"... Ô a...... Không muốn......" nước mắt Bạch Diệp bị kɧoáı ©ảʍ bức ra, trong đầu nhớ đến trước đó chỉ là hoài nghi hắn bị người khác chạm vào, hoàng thượng đã cắm y đến máu me đầm đìa, lần này y thật sự bị người ta cưỡиɠ ɠiαи, Hoàng Thượng sẽ còn phạt thế nào đây, hay là sẽ gϊếŧ y, nên không có chú ý Dung Dực đối Hoàng Thượng xưng hô.
Dung Dực dùng ©ôи ŧɧịt̠ trêu chọc y, mài thịt mềm bên trong cơ thể y, nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Diệp đỏ lên, nước mắt trượt xuống, lúc cảm nhận được l*и da^ʍ y bị mài càng ngày càng ẩm ướt, càng ngày càng mềm hắn khẽ cười một tiếng.
Dung Dực nắm chặt eo y nâng lên một chút, để l*и nhỏ Bạch Diệp gắt gao dán trên háng mình, thậm chí còn hạ lưu cọ xát, lông cu thô cứng đâm vào l*и làm Bạch Diệp ngứa ngáy, nhìn thân dưới hai người chênh lệch khiến Bạch Diệp hít mạnh một hơi. Đùa bỡn đủ rồi, tay hắn ghì mạnh cố định eo nhỏ, đột nhiên dưới hông thô bạo ȶᏂασ nắc.
"... Hức a...... Không...... Đừng......" Đột nhiên bị ȶᏂασ mạnh, trong nháy mắt Bạch Diệp bị đưa lêи đỉиɦ, trước đó Dung Dực mài lên thịt mềm bên trên cả nửa ngày, lúc này đột nhiên đυ. y quá mạnh, làm y trực tiếp cao trào, bên trong l*и tuôn ra một luồng nước da^ʍ, con chim nhỏ vểnh lên trực tiếp bắn ra.
"Nhóc con dâʍ đãиɠ, ta còn chưa ȶᏂασ đủ ngươi, ngươi đã vội lêи đỉиɦ!" Không để ý y vừa cao trào thân thể run rẩy, Dung Dực phấn khởi cuồng thọc mãnh cắm, nắc thịt l*и Bạch Diệp lật vào lật ra, đâm đến y mềm rũ thân thể kịch liệt run run, một khi thân thể Bạch Diệp bị đυ. lệch vị trí, hắn liền hung hăng lôi người trở lại, nắm chặt eo của y hướng lên ©ôи ŧɧịt̠ mình nhấn vào.
"...... A...... Không muốn...... Quá, quá sâu rồi...... Ô...... Khó chịu...... Từ bỏ...... Rút, rút ra đi......" Tướng quân thiếu niên vừa phá thân không có nhiều kỹ xảo, bắt lấy eo Bạch Diệp hung hăng ȶᏂασ hắn, ©ôи ŧɧịt̠ lớn tựa như hung khí hung hăng nắc đυ. tiến vào thân thể Bạch Diệp, y bị ȶᏂασ nước mắt chảy ròng, bên trong l*и bị đυ. như muốn bốc cháy, vừa đau vừa sướиɠ, kɧoáı ©ảʍ từ sóng lưng bò lên, làm da đầu y tê dại.
Tướng quân trẻ tuổi ȶᏂασ vừa nhanh vừa độc, nước da^ʍ chỗ giao hợp của hai người đều bị đánh thành bọt mép, bên trong gian phòng đều là tiếng va chạm của nhục thể, cùng tiếng giường không chịu nổi gánh nặng vang lên. Qυყ đầυ hung hăng tại bên trong l*и đυ.ng phải một cái miệng nhỏ, tướng quân thiếu niên nghi hoặc, nhưng vẫn dùng sức thẳng lưng nắc đi vào, thẳng tắp cắm đến tử ©υиɠ Bạch Diệp.
"A a a! Tha cho ta!" Miệng tử ©υиɠ Bạch Diệp đều đã mỏi nhừ, y sớm không chịu nổi, khi Hoàng Thượng ȶᏂασ sẽ còn lúc thì dùng sức lúc thì ôn nhu, người này thì chỉ biết thô bạo đυ. nắc, đυ.ng lung tung trong thân thể của y, cắm không có kết cấu gì cả, làm cả người y giống như muốn bị kɧoáı ©ảʍ nuốt hết, chim nhỏ giật giật, lại muốn bắn.
"Tiểu kỹ nữ, đây là tử ©υиɠ của ngươi sao? Lát nữa ta chơi xong nhất định phải xin hoàng huynh ban ngươi cho ta, mang ngươi về ȶᏂασ mỗi ngày!" Dung Dực đột nhiên biết mình đã đυ. đến chỗ đó, cả người càng thêm hưng phấn, càng tăng nhanh lực độ, chỉ cảm thấy cái l*и da^ʍ này đang điên cuồng mυ"ŧ ©ôи ŧɧịt̠ hắn vào, làm hắn sướиɠ đến điên.
"Ô......" Bụng nhỏ của Bạch Diệp đều bị ©ôи ŧɧịt̠ lớn ȶᏂασ nhô lên, đùi một trận co rút, theo một tiếng nghẹn ngào, chim nhỏ Bạch Diệp lắc một cái, lại bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ mỏng manh.
Chân theo từng cú nắc càng mở rộng, y bất lực nằm ở trên giường tùy ý người này cắm đầy mình, không còn chút sức lực giãy dụa, đôi mắt đầy nước không nhìn rõ bất cứ thứ gì, giác quan bị phóng đại, bên tai tràn ngập tiếng thở dốc đầy sắc tình của người này, hoà với âm thanh ȶᏂασ l*и "bạch bạch" cùng "phốc phốc phốc phốc" tiếng nước.
"Không, đừng......" Dung Dực càng nắc càng mạnh, tốc độ kinh người, tiếng va chạm da thịt vang lên liên thanh, Bạch Diệp cong eo lên, ngón chân kéo căng vì sướиɠ, dùng sức ưỡn một cái, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc như nước cao áp bắn vào tử ©υиɠ Bạch Diệp, đánh vào vách tử ©υиɠ làm y bỏng đến run rẩy.
Nghỉ ngơi một chút, Dung Dực bình phục tâm tình, ©ôи ŧɧịt̠ còn đang nhét trong người Bạch Diệp lại cứng rắn. Bạch Diệp mở to hai mắt đẫm lệ ủy khuất nhìn hắn, gương mặt chứa đầy sợ hãi.
Dung Dực rút ©ôи ŧɧịt̠ ra, ôm lấy Bạch Diệp lật lên như quỳ gối trên giường như chó mẹ, kéo eo của y buộc y nâng mông lên, eo ưỡn một cái, ©ôи ŧɧịt̠ lại chôn vào lút cán, trực tiếp chạm tới tử ©υиɠ Bạch Diệp, sức lực lớn làm thân thể y hướng phía trước từng cú một, sắp quỳ không được.
"Ta ȶᏂασ ngươi sướиɠ hay không?? Chờ chút hoàng huynh ban ngươi cho ta, về sau mỗi ngày đều đút no mấy cái miệng nhỏ dâʍ đãиɠ trên người ngươi!" Nằm trên lưng Bạch Diệp dùng sức thẳng lưng đâm chọc, để ©ôи ŧɧịt̠ lớn tiến vào càng sâu, tay lớn vòng lấy trước người y thô bạo xoa nắn núʍ ѵú.
"...... Ô a...... Từ bỏ từ bỏ...... Ta sắp hỏng...... Ô...... sắp hỏng......" tóc Bạch Diệp mồ hôi ẩm ướt dính vào trên trán, y dùng sức lắc đầu, nghẹn ngào cầu xin tha thứ.
"Sao có thể không muốn?" Nghe y cự tuyệt, Dung Dực hung hăng đỉnh y một chút, thân eo lại bắt đầu tăng thêm tốc độ, thề phải đem người ȶᏂασ ngoan, tốt nhất về sau nhìn thấy hắn đều ngoan ngoãn mở chân ra ngậm lấy ©ôи ŧɧịt̠ hắn.
Côи ŧɧịt̠ dữ tợn làm đến từng tấc thịt đỏ bên trong y, Bạch Diệp có chút thất thần, theo những cú thúc, cửa l*и y tí tách tí tách chảy xuống tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng nước da^ʍ, lại nhanh chóng bị nắc đυ. đánh thành bọt mép, hai phiến môi l*и bị làm sưng đỏ, lật ra ngoài.
Đưa tay vặn cằm Bạch Diệp sang, Dung Dực hôn lên môi y, hôn đến triền miên nóng ướt, đem tiếng rêи ɾỉ của Bạch Diệp nuốt vào trong miệng, nghĩ đến người này không biết đã bị hoàng huynh ȶᏂασ bao nhiêu lần, lòng hắn lại chùng xuống, hạ thân càng tăng sức lực đυ. vào l*и mềm của y.
Ngoan lệ ȶᏂασ l*и người dưới thân, ©ôи ŧɧịt̠ cực đại hung hãn ra ra vào vào trong đường l*и Bạch Diệp, lực lớn như muốn đem y chọc thủng bụng.
Bạch Diệp hoảng sợ bị nhồi đầy, bị ép chổng mông lên, hai mắt đẫm lệ mông lung, khát vọng người này bắn nhanh hơn một chút có thể thả y.
Không biết làm bao lâu, Dung Dực càng thêm điên cuồng, Bạch Diệp thần chí không rõ nằm dưới người hắn, hai người đều không nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, ngược lại Hoàng Thượng ở ngoài cửa liền nghe được tiếng vang bạch bạch rất lớn trong phòng, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Hắn giơ tay lên, cho lui thái giám cung nữ, cất bước đi vào tẩm điện. Vượt qua bình phong, hình tượng da^ʍ mỹ khắc sâu vào trong mắt hắn, làm hắn muốn rách cả mí mắt.
Chỉ thấy trên thân Bạch Diệp bị bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, thần chí không rõ nằm ở nơi đó đáng thương nghẹn ngào, hai cánh tay bị trói cùng một chỗ, hai chân thon dài bị đệ đệ của mình vác lên vai, ©ôи ŧɧịt̠ thô to của đệ đệ liều mạng đâm chọc vào trong l*и đỏ chói, trên thân ©ôи ŧɧịt̠ bóng loáng ánh nước, tất cả đều là nước da^ʍ của Bạch Diệp cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn.
Lại là một cái tọng thật mạnh, tϊиɧ ɖϊ©h͙ Dung Dực lần nữa bắn vào tử ©υиɠ Bạch Diệp, Bạch Diệp không chịu nổi nữa thê lương kêu một tiếng, thân thể cong lên, lại thoát lực rơi xuống giường.
"Các ngươi đang làm cái gì?"
Một âm thanh như tới từ Địa ngục rét lạnh vang lên, Dung Dực giật nảy mình, vội vàng xoay đầu nhìn thấy hoàng huynh của mình, Bạch Diệp vẫn còn trạng thái thất thần, không có chút phản ứng nào.
⬅ Trước Tiếp ➡