Một người mặc y phục dạ hành từ mái hiên nhẹ nhàng linh hoạt lướt qua, đến một mái hiên khác, bên trong nơi hẻo lánh có một người ngồi xổm, người áo đen đưa chiếc hộp trong tay cho người kia, nói khẽ: "Đem nó đi trước, ta phải trở về mang theo một người."
Người áo đen kia nói xong vội muốn đi, người nọ kéo hắn lại, thấp giọng nói: "Thiếu chủ, quá nguy hiểm, người nên đi ngay, nếu quay trở về lại bị bắt, thuộc hạ không biết ăn nói với trang chủ thế nào."
"Ngươi cứ câu giờ, nguy cơ ta bị bắt sẽ càng cao!" Nói xong người kia hừ lạnh một tiếng, vận khinh công bay về hướng tẩm cung Hoàng đế.
"Hoàng Thượng, xảy ra chuyện! Độc long chi bị trộm!" Đại thái giám vội vàng chạy vào, quỳ trên mặt đất run lẩy bẩy báo.
"Cái gì? Vậy còn không mau đi tìm!" Hoàng Thượng nổi giận gầm lên một tiếng, đứng phắt lên nhìn thái giám quỳ trên đất, đôi mắt kéo tơ máu, trán nổi gân xanh, "Bắt lấy tên trộm kia, ngũ mã phanh thây!"
Tương truyền khi Chân Long phi thiên, đuôi rồng đảo qua một cành cây, từ đó nó có thể giúp người khởi tử hồi sinh, gọi là Độc Long Chi. Hơn một trăm năm trước một đạo sĩ từng tiên đoán, trăm năm sau Hoàng đế sẽ có một lần gặp họa sát thân, duy chỉ Long Chi có thể cứu.
Mà người trong dự ngôn chính là hắn.
Mặc dù hắn cũng không tin lời nói vô căn cứ này, nhưng toàn bộ đại lục đều nghe thấy tiên đoán, nếu chuyện Độc Long Chi bị trộm truyền ra ngoài, chỉ sợ nước Đông Ly của hắn sẽ gặp phiền toái lớn.
Hoàng Thượng nhìn Bạch Diệp còn ngủ mê man trên giường, từ ngày bị Dung Dực và hắn làm xong, về sau Bạch Diệp chưa từng tỉnh lại, hắn đưa tay sờ sờ khuôn mặt Bạch Diệp, đứng dậy đi ra ngoài.
Hoàng Thượng vừa đi, một thân ảnh áo đen liền mở cửa sổ nhảy vào, nhẹ chân nhẹ tay đến bên giường nhìn người nằm trên đó, người áo đen ôm lấy Bạch Diệp, thả người nhảy lên, liền từ cửa sổ bay ra ngoài, giẫm lên mái hiên chạy về nơi xa.
"Ai?"
"Nhanh! Ở chỗ này! Đuổi theo!"
Cấm Vệ quân nhìn thấy người trên mái hiên đang muốn chạy trốn, mang cung tiễn ra chuẩn bị bắn, người áo đen đột nhiên xoay người lại, lộ ra người trong ngực.
Thống lĩnh Cấm Vệ quân biết chuyện của Hoàng Thượng cùng Bạch Diệp, nhìn thấy người kia, lập tức cho người đi thông báo, đồng thời mang theo những người còn lại đuổi theo hướng bọn hắn.
Người áo đen thấy bọn họ thu hồi cung tiễn, ôm chặt người nọ một lần nữa, mũi chân nhón một cái một lần nữa hướng mái hiên kế tiếp lao đi.
......
"Khởi bẩm Hoàng Thượng, tiểu công tử họ Bạch đã bị bắt đi." Một cấm vệ quỳ trên mặt đất, không dám nhìn thẳng Hoàng Thượng, mở miệng nói.
"Sao? Không phải trẫm để các ngươi canh giữ ở tẩm điện, như vậy còn để người bị cướp đi, các ngươi còn làm được cái gì!" Hoàng Thượng đạp một cước vào cấm vệ trước mặt, thân thể vυ"t qua, dùng khinh công bay về hướng tẩm điện.
Dám ở dưới mí mắt hắn cướp người, hắn thật sự muốn xem là người nào to gan như vậy!
Xa xa đã nhìn thấy một người áo đen ôm Bạch Diệp, dùng khinh công đi nhanh qua mái hiên, một đám cấm vệ đuổi theo phía sau, Hoàng Thượng đáp xuống, chụp lấy cung tên từ một cấm vệ, hét lớn: "Trẫm cho ngươi một cơ hội, buông y xuống, trẫm để ngươi rời đi!"
Trong mắt Trúc Hành lóe lên ánh sáng lạnh, l híp mắt, ôm Bạch Diệp càng chặt sau đó dùng lực nhảy lên muốn rời khỏi cổng hoàng cung.
Tay Hoàng Thượng buông lỏng, mũi tên mang theo thanh âm phá không, mũi tên cắm mạnh vào bả vai người áo đen, nhìn thấy phía xa người áo đen ôm Bạch Diệp rớt xuống.
"Đuổi theo! Mang người về cho trẫm!"
Ánh mắt Hoàng Thượng ngoan lệ, nhìn về nơi người đó rơi xuống đất, lại nói thêm một câu: "Còn tên kia gϊếŧ chết tại chỗ!"
Bả vai Trúc Hành truyền đến từng cơn đau đớn, mắt thấy cổng đang ở trước mắt, hắn ôm Bạch Diệp từ mái hiên rơi xuống, lăn một vòng, vững vàng đáp trên mặt đất, cúi đầu lại nhìn thấy bả vai mình đã bị tên bắn thủng.
Tại thời điểm bực tức, đột nhiên một nhóm người áo đen từ cửa cung tràn vào, chạy thẳng đến bên này.
"Thiếu chủ! Người bị thương!" Người áo đen dẫn đầu kinh hô một tiếng.
"Ta không sao, vết thương nhỏ thôi." Trúc Hành quay đầu nhìn về phía sau, hắn đã nghe được âm thanh của cấm vệ quân.
"Thiếu chủ, đi thôi!"
Người áo đen dẫn đầu muốn tiếp nhận Bạch Diệp trong tay Trúc Hành lại bị Trúc Hành né tránh, hắn sững sờ, thấy Thiếu chủ nhà mình tinh thần sáng láng ôm người đi.
......
Bạch Diệp mơ mơ màng màng tỉnh lại, thời gian ngủ quá dài làm đầu y có chút đau, vừa mở mắt liền thấy bài trí lạ lẫm, người hầu cũng lạ mặt.
"Ngươi...... Ngươi là ai?" Bạch Diệp há miệng phát hiện cổ họng của mình khàn khàn.
"Công tử, nô tỳ là Linh nhi, về sau phụ trách chiếu cố công tử." Nha hoàn hành lễ, cũng không phải là nghi thức trong cung.
Đôi mắt Bạch Diệp nhìn chung quanh một lần, trong phòng không phải bài trí phổ biến trong cung, y hơi nghi hoặc một chút, chẳng lẽ mình lại xuyên qua thời không khác?
"Cái kia...... Cầm, Hoàng Thượng đâu?" Bạch Diệp thăm dò hỏi.
"Về sau ngươi sẽ không thấy Hoàng Thượng nữa, cứ ngoan ngoãn theo ta ở lại nơi này là tốt nhất!" Trúc Hành còn chưa vào nhà đã nghe người này đang hỏi về Hoàng Thượng, lòng hắn nhớ về Hoàng Thượng, kẻ đυ.c một cái lỗ trên bả vai mình, suýt chút còn chết trong tay hắn!
Trúc Hành trừng mắt liếc Bạch Diệp, bộ mặt không vui vẻ.
"Trúc Tử?" Bạch Diệp kinh ngạc nhìn Trúc Hành, tiếp tục nói: "Đây là nơi nào? Vì sao ta lại ở chỗ này?"
Trúc Hành khoát ta áo với nha hoàn, nha hoàn quay người lui xuống, trong phòng chỉ còn lại hai người hắn cùng Bạch Diệp, hắn đột nhiên ý thức được, sau này không cần sợ bại lộ thân phận, có thể đối diện với người như nào đều có thể.
Hắn đi qua ngồi bên giường, nhìn đôi môi phấn nộn của Bạch Diệp, đột nhiên cảm thấy yết hầu hơi khô, ánh mắt cũng biến thành u ám: "Đây là Bích Huyết sơn trang, ta mang ngươi đến."
"Ngươi mang ta......?" Bạch Diệp còn chưa nói dứt lời, đột nhiên kinh ngạc nhìn hắn: "Thì ra ngươi là thái giám dỏm!"
"Không phải ngươi cũng vậy sao?" Trúc Hành cười một tiếng, trong mắt thiếu niên mang theo tìиɧ ɖu͙© dày đặc, đưa tay về phía Bạch Diệp.
Bạch Diệp nhìn mắt hắn, lập tức ý thức được hắn muốn làm gì, dùng tay lẫn chân bò vào giữa giường, còn chưa kịp thoát khỏi Trúc Hành, liền bị hắn nắm chặt cổ chân kéo trở về, Trúc Hành xoay người đặt Bạch Diệp dưới thân, tay không kịp chờ đợi với tới giữa hai chân y.
Mặc dù mới mười bảy tuổi, hắn đã sớm có mấy người làm ấm phòng, thế nhưng chưa từng có ai hấp dẫn hắn như Bạch Diệp, hiện tại hắn nhìn thấy Bạch Diệp, ©ôи ŧɧịt̠ trực tiếp đứng lên, làm hắn nghẹn đau nhức.
"Trúc, Trúc tử...... Ngươi...... Ngươi đừng như vậy, chúng ta là bằng hữu...... Ô...... Thả ta ra......" Bạch Diệp bị ép quỳ gối trên giường, l*иg ngực Trúc Hành nóng hổi dán phía sau lưng y, tay hắn chống trên giường không có cách nào giãy dụa, Trúc Hành kéo một phát cởi hết quần áo, tay vươn vào trong nắm chặt chim nhỏ của y.
Cảm giác thằng nhỏ bị nắm ở trong tay người khác thật không tốt, thân thể Bạch Diệp mềm xuống bị áp chế gắt gao.
Một tay Trúc Hành nắm lấy chim Bạch Diệp, một tay kẹp cằm của y quay lại hôn. Hắn đã sớm nhớ mong đôi môi hồng nhuận, lúc này hôn lên càng làm cho hắn tìиɧ ɖu͙© gia tăng.
"Vào đi." Sau khi hôn xong, Trúc Hành nói với bên ngoài một tiếng, chỉ thấy từ bên ngoài rất nhiều nữ tử lục tục đi vào, mỗi người dung mạo thượng thừa, xếp thành một loạt nhìn về hai người trên giường.
"...... Không muốn...... Ngươi định làm gì......" sau khi Bạch Diệp nhìn thấy người tiến vào càng kịch liệt giằng co, y quằn quại, chim nhỏ liền bị Trúc Hành hung hăng bóp, kí©ɧ ŧɧí©ɧ y nước mắt chực trào.
Vừa nghĩ tới Trúc Hành muốn để nhiều người nhìn y bị ȶᏂασ như vậy, trong lòng Bạch Diệp dâng lên cực độ nhục nhã, đôi mắt bị nghẹn đỏ lên, lại bị người sau lưng ôm chặt lấy, giãy dụa không ra.
“Vốn là ta nhìn thấy trước, lại bị tên khốn Hoàng đế cùng đệ đệ phế vật của hắn làm, ta đương nhiên phải trừng phạt ngươi thật tốt!” Thanh âm thiếu niên lúc này nghe giống như ác ma, vô cùng kinh khủng.
Khi biết Bạch Diệp lại bị Dung Dực ȶᏂασ, Trúc Hành suýt chút nổi điên, lúc này ôm được người trong tay vẫn không khống chế nổi, muốn trừng phạt y, để về sau y sẽ ghi nhớ.
Hắn xé nát áo Bạch Diệp, lại cời quần y ném lên giường, lật thân thể Bạch Diệp đang dần dần mềm xuống trở mình, cởϊ qυầи móc ra ©ôи ŧɧịt̠ giữa hai chân hắn, ©ôи ŧɧịt̠ cứng rắn muốn nổ chống lên cửa l*и Bạch Diệp.
”Đừng Trúc tử, ngươi không thể đối xử với ta như vậy, chúng ta là bằng hữu, ta không nợ ngươi, ngươi không có tư cách đối với ta như vậy!” Lúc này toàn thân Bạch Diệp đều chìm trong nhục nhã, cả người hiện lên đỏ ửng.
Y là một người hiện đại, là trai thẳng, không tiếp nhận được cách chơi này, y cảm thấy xấu hổ, cảm thấy bị sỉ nhục!
“Không có tư cách?” Ánh mắt Trúc Hành lạnh lẽo, đối với những nữ nhân trước giường nói: “Các ngươi mở to hai mắt nhìn kỹ cho ta!”
Nói xong kéo ra hai đùi y, eo dùng sức ưỡn một cái, ©ôи ŧɧịt̠ màu tím đen trực tiếp cắm vào, qυყ đầυ chống lên miệng tử ©υиɠ Bạch Diệp. Hắn hạ lưu nâng eo Bạch Diệp lên, làm nơi giao hợp của hai người hiện ra trước mặt nữ tử, dùng phần hông cọ lấy hộŧ ɭε Bạch Diệp.
“Không!” Bạch Diệp hét lên một tiếng, cả người bị ©ôи ŧɧịt̠ thô to xuyên qua, bị đính dưới thân thiếu niên.
Côи ŧɧịt̠ thiếu niên thô to hung hăng đυ. vào khắp nơi trong cái l*и múp máp, dưới hông thô bạo cuồng ȶᏂασ, theo từng cú thúc của thiếu niên thân thể Bạch Diệp run rẩy kịch liệt, lại bởi vì bị người nhìn nên cửa l*и không ngừng co vào.
Rất nhanh, bởi vì đâm chọc mà nước da^ʍ bừng lên, tiếng va chạm hai nhục thể vang dội khắp phòng, Trúc Hành dùng ©ôи ŧɧịt̠ quấy l*и Bạch Diệp phốc phốc phốc phốc, ưỡn eo một cái lại một cú nắc, thân thể Bạch Diệp không ngừng run run, miệng lại cắn chặt không chịu lên tiếng.
Trúc Hành từng nghe tiếng rêи ɾỉ của Bạch Diệp, thanh âm mềm nhẹ, có thể làm người ta càng nứиɠ, lúc này thấy y không chịu lên tiếng, cho là y không muốn bị mình ȶᏂασ, dưới hông dùng sức điên cuồng thọc khuấy, miệng nói: “Sao, không muốn bị ta đυ.? Ta muốn nhìn xem, ngươi mạnh miệng đến khi nào!”
Trúc Hành nắm lấy eo của y, mạnh mẽ nhấn xuống ©ôи ŧɧịt̠ của mình, dưới hông dùng sức ȶᏂασ cắm, lôi thịt mềm bên trong ra ngoài, Bạch Diệp bất lực bị hắn ȶᏂασ l*и, hai chân theo từng cú nắc càng lúc càng mở rộng, thịt l*и bị cắm thành màu đỏ chín rục.
Bạch Diệp nhắm mắt lại, nước mắt từ thái dương lăn xuống, răng cắn chặt cánh môi, tay mạnh mẽ níu lấy đệm chăn dưới thân, thân thể bị đυ. kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ trở nên run rẩy kịch liệt.
“Miệng phía trên không chịu mở, miệng phía dưới ngược lại rất thành thật, cắn ta thật chặt!” Trúc Hành khẽ cười một tiếng, dưới hông càng dập mạnh phát ra âm thanh lớn hơn, qυყ đầυ to dữ tợn hung hăng đâm qua từng ngóc ngách bên trong l*и Bạch Diệp.
Tình ái kịch liệt như thế khiến những nữ nhân nhìn mà mặt đỏ tới mang tai, lại không dám dịch mắt đi chỗ khác, đôi mắt nhìn chằm chằm chỗ giao hợp trên hai thân thể.