Hoàng Thượng nhanh chóng tiến lên, đá Dung Dực một cước văng xuống đất, đôi mắt rơi vào vẻ mặt hốt hoảng của Bạch Diệp, cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên l*и non sưng đỏ chảy ra bên ngoài, thần sắc hung ác nham hiểm, lại quay đầu nhìn Dung Dực còn chưa kịp phản ứng.
"Hắn ngươi cũng dám động!" Lại đá một cước vào bờ vai Dung Dực, sức lực lớn làm hắn lăn hai vòng.
"Hoàng, hoàng huynh, ngươi vì một tên độc sủng mà đánh ta? Từ nhỏ đến lớn ngươi còn chưa bao giờ đánh ta!" Dung Dực lúc này mới kịp phản ứng, y phục cũng không thèm mặc, trực tiếp từ dưới đất đứng lên, một mặt đáng thương nhìn Hoàng Thượng, rống to.
"Ai cho ngươi đứng lên? Quỳ xuống!" Ánh mắt Hoàng Thượng rơi vào ©ôи ŧɧịt̠ tràn đầy ánh nước của hắn, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, mở miệng: "Trẫm thấy trẫm chiều ngươi quá nên ngươi hư phải không! Lập tức mặc quần áo tử tế cút về chiến trường cho ta, không có ý chỉ của ta, không cho phép hồi kinh! Cút!"
Hoàng Thượng quay đầu không nhìn hắn nữa, chuyện xấu trong hoàng thất không thể để người biết, bây giờ Dung Dực thân mang quân công, cũng không thể không có lý do gì mà xử phạt thần tử có công, không phạt lại không cam tâm, chỉ có thể để hắn ra chiến trường, không cho gặp mặt Bạch Diệp nữa.
"Hoàng huynh......" Dung dực cuối cùng cũng biết mình thật sự làm hoàng huynh tức giận, thanh âm mềm nhũn, gọi hắn.
"Biến!" Hoàng Thượng xoay người cởϊ áσ ngủ trói trên tay Bạch Diệp ra, kéo tấm thảm bọc thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của y ôm vào lòng.
Dung Dực cắn răng, nhìn người nằm trong lòng Hoàng Thượng, chỉ vào y mở miệng nói: "Được, hoàng huynh, ta lập tức đi, nhưng mà ta muốn dẫn y đến quân doanh!"
Bạch Diệp chậm rãi khôi phục thần trí, núp ở trong ngực Hoàng Thượng run lẩy bẩy, nghe được tiếng Dung Dực càng trừng lớn mắt, hô hấp cũng nhẹ hơn.
"Cút!"
Hoàng Thượng ôm Bạch Diệp đến bể tắm, để mặc Dung Dực đứng phía sau, hắn nhìn chòng chọc vào chân Bạch Diệp lộ ra bên ngoài, con mắt nổi cả tơ máu, thật lâu sau hắn đứng dậy mặc quần áo tử tế rồi rời khỏi tẩm điện của Hoàng Thượng.
Bạch Diệp nhìn thần sắc hung ác nham hiểm của Hoàng Thượng, thân thể nhẹ nhàng phát run, nước mắt đều bị dọa rơi, khuôn mặt uất ức nhíu lại, giữa hai chân vẫn căng đau cho y biết rằng, y vừa bị một nam nhân khác làm, hơn nữa còn bị Hoàng Thượng bắt gian.
Lần này e là gánh không nổi mệnh.
Hoàng Thượng không nói lời nào, trực tiếp
cởϊ qυầи áo ôm Bạch Diệp đi xuống bể tắm, sau đó mở tấm thảm ra, buông thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của y xuống, tay đưa đến lỗ l*и móc tϊиɧ ɖϊ©h͙ bên trong ra.
"Hắn ȶᏂασ ngươi thoải mái lắm sao?" Hoàng Thượng nhìn đôi mắt Bạch Diệp, thanh âm tựa hồ phai nhạt đi.
"Cầm, cầm thú......" Bạch Diệp cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Lúc Dung Dực chơi y, xác thực cảm thấy sướиɠ, nhưng y không dám nói như vậy, thân thể đúng là sướиɠ rồi, nhưng mà nói về tâm lý y vẫn rất xấu hổ.
"Rất thoải mái?" ngón tay dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ hung hăng đâm một cái, cắm vào thật sâu.
"Ô......" Bên trong l*и nóng bỏng cưc kì mẫn cảm, bị đâm mạnh vào, tiếng rêи ɾỉ của Bạch Diệp trực tiếp tràn ra miệng.
"Quả nhiên là thân thể dâʍ đãиɠ, ©ôи ŧɧịt̠ trẫm không cho ngươi ăn no, để ngươi dám ở trên long sàng cùng nam nhân khác giao hoan."
Hoàng Thượng rút ngón tay ra, phóng xuất ©ôи ŧɧịt̠ màu đỏ tím, nâng eo Bạch Diệp lên, trầm người xuống, ©ôи ŧɧịt̠ ngay ngắn chui vào, qυყ đầυ trực tiếp phá tan miệng tử ©υиɠ Bạch Diệp cắm vào.
"A! Không muốn, cầm thú, ta đau, thật thật là khó chịu......" nước mắt Bạch Diệp lăn xuống, thê lương kêu lên.
Hắn vốn đã bị Dung Dực ȶᏂασ hung ác, lỗ l*и cơ hồ đυ.ng một chút liền đau rát, Hoàng Thượng lúc này còn chen vào tựa như một cây gậy nung nóng đâm vào thân thể y, để âʍ đa͙σ y bị ©ôи ŧɧịt̠ thô lệ mài kịch liệt đau nhức.
"Đau? Không phải là thoải mái sao? Dâʍ đãиɠ như thế, phải được treo mọi lúc mọi nơi trên háng nam nhân mới đúng!" Thanh âm Hoàng Thượng lạnh lùng, nghe không ra chút tìиɧ ɖu͙© nào, hông lại hung tàn hướng lên nắc mạnh, vừa nhanh vừa độc, mỗi lần đều ngay ngắn đi vào, vừa rút đến cửa l*и lại hung hăng đâm vào trong.
"Ô a...... Không muốn...... Đừng đối xử với ta như vậy...... Ta đau quá...... Cầm thú...... Ta đau...... Ô......" Bạch Diệp mềm mềm thân thể dính trên háng Hoàng Thượng kịch liệt phập phồng, tay ôm lấy cổ Hoàng Thượng, hai mắt rưng rưng nhìn gương mặt lạnh lùng của Hoàng Thượng, hạ thân lại bị hung hăng xuyên qua.
Hai tay Hoàng Thượng vịn eo của y, bảo đảm người này trốn không thoát ©ôи ŧɧịt̠ hắn, dưới hông ©ôи ŧɧịt̠ dữ tợn giống hung khí cuồng bạo đâm thọc, l*и da^ʍ rõ ràng đã bị ȶᏂασ thật lâu, nhưng vẫn chăm chú hút lấy ©ôи ŧɧịt̠ y, giống như l*и trinh nữ, bao bọc lấy hắn.
"Lẳиɠ ɭơ, quả nhiên chỉ có ©ôи ŧɧịt̠ lớn mới có thể xử được ngươi!" Hoàng Thượng cuồng cắm mãnh đảo, động tác cực kì thô bạo, tuyệt không bận tâm cứ vầy sẽ làm chết y, hung ác đυ. l*и Bạch Diệp, ȶᏂασ vào tử ©υиɠ y, qυყ đầυ cực lớn đi loạn ở trong cơ thể y, làm Bạch Diệp ngồi trên ©ôи ŧɧịt̠ hắn từng trận phát run.
"Không phải...... A...... Ta muốn hỏng...... l*и đau quá......" cửa l*и Bạch Diệp đau muốn đòi mạng, nhưng bên trong lại bị ȶᏂασ đến sảng khoái, loại cảm giác này muốn bức điên y, nước mắt tràn đầy mặt, trong cổ họng phát ra tiếng kêu bi thảm.
Hai bên mép l*и theo từng cú nắc kịch liệt của Hoàng Thượng mà bị lật ra ngoài, đã sớm bị cọ rách da, cửa l*и nhiễm một tầng máu hồng, ©ôи ŧɧịt̠ kích thước đáng sợ kia lại vô tình ra ra vào vào cửa l*и tả tơi, mang ra dâʍ ŧᏂủy̠. Hoàng Thượng dưới hông hết mực dùng sức ȶᏂασ, tay lại gắt gao chụp lấy eo Bạch Diệp, không cho phép y né tránh, chỉ có thể bị ép ngồi trên ©ôи ŧɧịt̠ hắn, ngậm ©ôи ŧɧịt̠ vào càng sâu.
"... Không...... Không muốn......Ưm a...... Ô......"
Theo Hoàng Thượng kịch liệt thẳng lưng, tiếng kêu Bạch Diệp càng phát ra thê thảm, l*и da^ʍ phát ra "phốc phốc phốc phốc" tiếng nước da^ʍ, Hoàng Thượng lạnh lùng nhìn y, dưới hông không ngừng, cũng không đổi tư thế, từ đầu đến cuối dùng tư thế đυ. sâu nhất này để chơi y thật mạnh.
"L*и da^ʍ cắn trẫm thật chặt, miệng vẫn còn nói không muốn, vừa rồi ngươi nằm dưới thân Dung Dực cũng lẳиɠ ɭơ như thế sao?" Bạch Diệp có chút thần chí không rõ, thân thể theo Hoàng Thượng run run xóc nảy, Hoàng Thượng không chú ý trong nước chỗ hai người giao hợp, cửa l*и Bạch Diệp đã tràn ra tơ máu, vẫn đang dùng sức ȶᏂασ y.
"Ô......" Bạch Diệp triệt để mất khí lực, thân thể hướng phía càng nhỏ, chỉ còn lại nghẹn ngào, khuôn mặt trắng bệch, môi đã bị cắn nát, đôi mắt cũng mất đi tiêu cự.
Côи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng nhảy một cái, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong l*и Bạch Diệp, đang chuẩn bị đặt người lên bể tắm bên cạnh tiếp tục làm, khi mắt đảo qua giữa hai chân Bạch Diệp, chỉ thấy nơi đó còn đang chảy máu, y đã ngất đi tự lúc nào.