⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nói khóe mắt cô trông thấy một người đàn ông đang đi tới cách đây không xa, nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện “Văn tổng, tiệc vui vẻ, em về khách sạn nghỉ trước.”
Văn Hạo còn muốn nói gì đó, nhưng Trì Lục trực tiếp cúp điện thoại.
“…”
Cô cất điện thoại, nhìn người vừa đến
“Thầy Bác.”
Bác Diên thoáng thẫn thờ, không biết cô thay đổi cách gọi là có ý gì. Tối nay Trì Lục gọi anh là “Bác Tổng” luôn mang theo ý vị lạnh lùng xa cách, nhưng “thầy Bác” thì mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Hai từ này đối với họ mà nói, gợi lên quá nhiều sự mập mờ và cấm kỵ.
Khi mới bắt đầu gọi anh là thầy, không phải do anh làm biên kịch, cũng không phải nguyên nhân nào khác, mà vì có một khoảng thời gian Bác Diên thật sự làm thầy dạy kèm cho cô tại nhà. Hôm gặp nhau lần đầu, Trì Lục mặc váy, cột cao tóc đuôi ngựa từ ghế salon đứng lên, tràn đầy khéo léo mà ngây thơ gọi anh “Thầy Bác.”
Sau này anh không còn dạy cô nữa, Trì Lục vẫn như cũ không thay đổi. Đến khi họ yêu nhau, cô thường xuyên dùng từ thầy để trêu chọc anh, muốn anh nghiêm túc đừng có mà vượt qua ranh giới, thầy thì cho ra thầy, làm sao có thể nghĩ ngợi đến học sinh mình như vậy chứ

Nghĩ đến đây, tầm mắt Bác Diên nhìn cô trở nên nóng rực. Hai người mắt đối mắt trong chốc lát, cô ngẩng đầu nhìn anh “Tôi không có nơi nào để đi, anh thu nhận tôi chút đi?”
Bác Diên ngừng lại “Không phải em phải về khách sạn sao?”
Trì Lục nhướng mày, cái người này, hẳn là vừa nghe cô nói chuyện điện thoại lúc nãy.
“Đúng vậy.” Cô nói “Trở về khách sạn thu dọn hành lý, đã đặt vé máy bay đêm nay đi rồi nên chỉ ở khách sạn đến 12 giờ.” Cô cố ý nói thêm “Nhưng mà chân tôi bị thương nên hủy vé rồi, trợ lý được nghỉ phép cao hứng quá quên không đặt phòng ở khách sạn.”
Cô nói xong, Bác Diên không lên tiếng.
Trì Lục thu ánh mắt, rầu rĩ nói “Nhưng mà không sao, thầy Bác không muốn giúp, tôi tự… “
”Vé máy bay gì?”
Lời cô đang nói đột nhiên bị cắt ngang. Trì Lục sửng sốt, ngước thấy ánh mắt cực kỳ u ám của anh, phản ứng hơi chậm chạp “Không có gì.”
Nghe vậy Bác Diên bình tĩnh nhìn cô, mấy giây sau anh nói “Đêm nay tôi về Bắc Thành.”
Trì Lục ngẩn người, có chút bất ngờ, cô mấp máy môi nhỏ giọng nói “À, vậy thì…”
Bác Diên lạnh lùng cắt ngang lời cô nói “Nếu như em không ngại, có thể đi cùng tôi.”
Nghe vậy, đôi môi vô thức khẽ cười cùng với ánh mắt sáng rực nhìn anh. Một hồi lâu sau, cô cười khẽ “Dĩ nhiên tôi không ngại.”
Trì Lục chỉ vào xe lăn sau lưng, cười yếu ớt mà yêu kiều nói “Vậy thì làm phiền thầy Bác.”
Bác Diên “…”
Anh rũ mắt nhìn, trong con ngươi lóe lên tia gian xảo, tựa như hồ nước lặng lẽ nhưng bên trong nổi lên gợn nước một lần nữa.
Trong trí nhớ Trì Lục, anh không hề cố tình gây khó dễ như vậy.
Hai người nhìn nhau vài giây, Bác Diên vươn tay nắm lấy cán xe lăn, đẩy cô đi về ven đường, nhàn nhạt nói “Không cần khách sáo, là có người nhờ vả.”
Trì Lục “Hả?”
Bác Diên không đáp.
Trì Lục nhìn bầu trời đêm đen nhánh, cảm thấy được một mùi hương gỗ lạnh lùng trầm ổn thoảng trong cơn gió đêm thanh mát, trong thoáng chốc không phân biệt được anh nghĩ một đằng làm một nẻo, hay đó là sự thật.
Hai người dừng ở ven đường, hàng xe dưới lòng đường đang gào thét vùn vụt đạp qua lối cho người đi bộ.
Trì Lục bị gió đêm thổi tỉnh táo phần nào, chợt ý thức được một chuyện, giờ đây bọn họ dường như không thể quay về như trước kia được nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡