⬅ Trước Tiếp ➡
Chen giữa mảnh tình của cả hai, không đơn giản là sự bất hoà về quan niệm hay tính cách, mà là một thứ còn sâu đậm và nặng nề hơn thế rất nhiềụ Cô không dám vượt qua, anh cũng không thể nào, nhưng sao cô lại muốn buông thả một lần, vì sự ích kỷ mà chủ động lại gần anh.
Trì Lục suy nghĩ đến thất thần, đột nhiên hối hận vì đồng ý cùng Bác Diên trở về Bắc Thành. Cô không muốn về lại nơi đã đọng lại cả sự vui vẻ lẫn khó chịụ Một khi trở về, có một số việc không cách nào tránh né được nữa.
Sắc mặt Trì Lục trầm xuống, trề môi, vừa định đổi ý thì một chiếc xe dừng lại trước mặt hai người.
Cô ngơ ngác nhìn Bác Diên đi tới.
“Lên xe.”
Bác Diên nói chuyện với tài xế nhau đôi câu, ghé mắt nhìn Cô “Về khách sạn trước hay sao?”
Trì Lục giật mình giây lát, lời vừa đến khóe miệng thì thu vào “Vâng, tôi muốn thu dọn hành lý.”
Bác Diên gật đầu, phân phó cho tài xế “Đến khách sạn.”
Tài xế ở Giang Thành là sắp xếp cho Bác Diên, làm việc chu đáo, mỗi lần anh tới đây công tác đều là do bác tài đây lái.
“Được, Bác tổng.”

Ba người bên trong xe, nếu như không có âm thanh còi xe bên ngoài vọng vào cùng với ánh sáng đèn đường như có như không rơi vào, thì cả xe yên tĩnh như đang ở lớp học.
Thực sự Trì Lục không mấy quen thuộc ở cùng với Bác Diên trong hoàn cảnh tịch mịch như vầy, cô cúi đầu nhìn di động, cố gắng di dời sự chú ý trên người anh.
Điện thoại nhận được tin nhắn của Viên Viên Chị Trì Lục, chị có chắc không cần em phụ dọn dẹp hành lý không?
Trong lúc đợi rảnh rỗi tài xế đến đây, Trì Lục nhắn tin cho Viên Viên thông báo cô ấy có thể về khách sạn nghỉ ngơi.
Trì Lục Không cần, không quá nhiều đồ đạc. Mấy hôm tới chị đến Bắc Thành, chờ em nghỉ phép xong thì qua bên đây.
Viên Viên Vâng.
Trì Lục dặn dò mấy câu, vừa định thoát wechat, lại đột nhiên nghĩ đến lời anh nói lúc nãy. Cô không suy nghĩ nữa, nhắn tin cho Quý Thanh Ảnh.
Trì Lục Cậu nhắn cho Bác Diên chăm sóc tớ?
Quý Thanh Ảnh Quát? Cậu cảm thấy gan tớ to vậy à?
Nếu như không phải Bác Diên nguyện ý chăm nom cô thì đừng nói là Quý Thanh Ảnh hay Phó Ngôn Trí, cho dù tất cả bạn bè hay bạn thân gì, cũng chẳng lay chuyển được anh.
Cho nên chuyện anh đồng ý chăm sóc cô, Quý Thanh Ảnh nhờ cậy là một chuyện, sự thật là trong lòng anh luôn muốn như thế.
Trong nháy mắt Trì Lục đã hiểụ
Cô hạ mi, ghé mắt xem người đàn ông bên cạnh cô.
Bác Diên đang nhắm mắt nghỉ ngơi, ánh sáng đèn phố vụt qua trong chớp mắt, phác nên gương mặt tinh tế của anh, đôi lông mi như lông vũ, cong dài, vẫn câu hồn người khác như trước đây.
Có thể nhìn thấy được anh đang nghỉ ngơi, tư thế ung dung và lười biếng. Trì Lục kinh ngạc nhìn gò má anh, đang muốn dời ánh mắt đi chỗ khác, người ấy chợt mở mắt ra, hai người lại nhìn thẳng vào nhau
Khoảnh khắc ấy, từng hại bụi li ti nương theo ánh sáng đèn phố, như ẩn như hiện trong tầm mắt hai người, cũng khiến tâm tư Trì Lục rối loạn
Bác Diên không lên tiếng, cứ thế yên lặng nhìn cô, cũng không có hỏi tại sao cô dõi theo anh như trầm mình vào si mê như thế
Ánh mắt hai người nhìn nhau hồi lâu, chẳng ai can đảm mà thoát ra.
Đang giằng co, xe đột nhiên dừng lại.
Tài xế cảm thấy không khí sau lưng có phần không ổn, ngượng ngùng nói “Bác tổng, đến nơi ạ.”
Bác Diên rũ xuống mắt nói “Ở chỗ này đợi một lát.” Tài xế gật đầụ
Trì Lục hiểu rõ, nói câu “Tôi xuống ngay thôi.”
Bác Diên không để ý lời cô nói, từ sau cốp xe lấy xe lăn ra, giương mắt nhìn cô.
Trì Lục “…”
⬅ Trước Tiếp ➡