⬅ Trước Tiếp ➡
Màn đêm buông xuống, xe đã lái đến khách sạn.
Kỷ Thư đưa thiệp mời ra, dẫn Đàn Mạt vào trong sảnh tiệc. Hai người mỗi người cầm một ly rượu, Kỷ Thư muốn đi một vòng chào hỏi, Đàn Mạt đi đến một góc ít người, đánh giá quần áo tóc tai của những người xung quanh.
Đàn Mạt nhấp một ngụm rượu, sự mượt mà và nồng đậm trôi tuột vào trong miệng.
Cô khá thích uống rượu, chỉ là tửu lượng không quá cao.
Một lúc sau, Kỷ Thư quay lại tìm cô, sắc mặt mang theo nét kích động khó có thể che giấu “Mạt Mạt Tớ vừa biết được một tin tức ”
“Tin gì?”
“Người tổ chức tiệc rượu tối nay là giám đốc Trương của Trương Thị, cậu có biết ai có quan hệ khá tốt với giám đốc Trương không?”
Đàn Mạt nghi ngờ, sau đó nghe thấy Kỷ Thư nói “Tạ Kỳ Thâm Tối nay có thể Tạ Kỳ Thâm sẽ đến đây Tối nay chắc chắn là có rất nhiều người đến vì anh ấy.”
Trái tim Đàn Mạt siết chặt lại.
“Anh ấy về nước tám mươi phần trăm là để tiếp nhận Cao Sáng, không phải cậu đang phát sầu vì chuyện máy bay không người lái sao? Hay là cậu trực tiếp tìm anh ấy giúp đỡ đi? Anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý, dù sao lúc trước anh ấy chiều cậu như vậy…”
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, vội đẩy cô ấy ra “Đủ rồi đó.”
Sao cô có thể nhờ Tạ Kỳ Thâm giúp đỡ, còn chê không đủ ngại ngùng sao.
“Cậu mau lo cho chuyện của bản thân trước đi, không phải cậu phải đi gặp mấy ông tổng sao?” Đàn Mạt lảng sang chủ đề khác.
“Vậy tớ đi đây, cậu ngồi một mình một chút nhé.”
Kỷ Thư đi rồi, ngón tay Đàn Mạt ma sát ly rượu, đảo mắt nhìn về phía khách khứa đang vào ở cửa sảnh tiệc, suy nghĩ trôi dạt một lúc lâu, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Bây giờ Tạ Kỳ Thâm về nước, bọn họ là người trong cùng một giới, cũng sẽ có lúc chạm mặt, chẳng có gì hiếm lạ.
Đàn Mạt thu lại ánh mắt, không suy nghĩ nữa, nhưng điều khiến tất cả mọi người không ngờ đó là… Buổi tiệc đã bắt đầu rất lâu rồi mà vẫn không hề thấy bóng dáng của người đàn ông đó.
Rất nhiều người cảm thấy mình như dã tràng xe cát.
Đàn Mạt uống rượu, bất tri bất giác đã uống đến say rồi.
Trong lúc hơi say, cô nhận được tin nhắn của nhân viên tập đoàn Cao Sáng, đối phương nói với thái độ thân thiện rằng bọn họ rất ít khi nhận hạng mục biểu diễn máy bay không người lái, nên cần phải đi đúng quy trình, khoảng thứ sáu sẽ trả lời cô.
Nhưng thứ sáu cô phải báo cáo kết quả rồi.
Lúc Kỷ Thư quay lại thì thấy Đàn Mạt đang nhíu mày ưu sầu, sau khi biết đã xảy ra chuyện gì, Kỷ Thư không nói gì đã rời đi. Ai biết tự dưng lúc quay lại cô ấy lại nhét một tờ giấy cho Đàn Mạt một cách thần bí
“Bạn yêu, tớ đã phải tốn sức của chín trâu hai hổ mới giúp cậu hỏi được đó.”
Đàn Mạt nhìn thấy trên tờ giấy viết 3312.
“Đây là cái gì?”
“Chắc là Tạ Kỳ Thâm sẽ không đến tiệc rượu, nhưng mấy ngày gần đây anh ấy ở trong khách sạn này. Đây là số phòng của anh ấy, cậu đi nhờ anh ấy giúp đi.”
??? Điên rồi à
Đàn Mạt vừa định từ chối, thì đã bị lời nói của Kỷ Thư chặn lại “Lúc này cậu đừng có mà ngại nữa Da mặt dày vào Chuyện của trường là quan trọng nhất Đến lúc đó cậu phải báo cáo kết quả với nhà trường thế nào ”
“Tớ…”

⬅ Trước Tiếp ➡