Tờ giấy trong lòng bàn tay dường như có độ nóng, thiêu đốt đến gương mặt của Đàn Mạt dần nóng lên.
Năm phút saụ
Cũng không biết là do tình thế ép buộc, hay là do rượu vào làm tăng lòng can đảm, đợi đến lúc hoàn hồn, Đàn Mạt đã đi thang máy lên đến tầng cao nhất của khách sạn.
Tầng này là phòng hành chính hoặc phòng tổng thống, xung quanh yên tĩnh, đạp lên tấm thảm mềm mại, cô ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng trong không khí.
Khi đi đến trước cửa có số phòng giống như số ghi trên giấy, Đàn Mạt do dự một lúc lâu, không dễ gì mới lấy hết can đảm để ấn chuông cửa, nhưng lại không có ai đáp lại.
Tạ Kỳ Thâm vẫn chưa về sao?
Đàn Mạt quan sát bốn phía xung quanh, không biết tại sao lại hơi chột dạ.
Cô chỉ là đến để bàn chuyện công việc mà thôi, sao lại giống như cô chủ động tự dâng mình đến cửa để làm gì đó nhỉ…
Nhưng Tạ Kỳ Thâm sẽ đồng ý giúp cô chuyện này không? Nghĩ đến chuyện hai ngày trước cô bàn tán về anh bị anh nghe thấy.
… Đàn Mạt đột nhiên cảm thấy vô cùng hối hận về việc mình chém gió.
Xong rồi, đã lâu rồi không gặp mà lại chọc giận người ta, một lát cô nên nói gì để lấy lòng anh đây hu hu hụ
Buổi tối uống hơi nhiều rượu, lúc này cơn say đã bốc lên, Đàn Mạt choáng váng dựa lên tường, sắp xếp lại từ ngữ, đang căng thẳng thì nghe thấy thang máy đinh một tiếng.
Cô quay đầu nhìn qua, người mà cô đang nghĩ đến đột nhiên lọt vào trong tầm mắt của cô…
Dáng vẻ của người đàn ông cao to, bên ngoài khoác áo khoác dài màu đậm, đi đến gần với vẻ mệt nhọc, giống như vừa bận rộn xong, mắt mày như dao khắc thoáng sự mệt mỏi, phía sau có vài trợ lý đi theo, tràn đầy khí thế của người có địa vị cao.
Nhìn thấy Tạ Kỳ Thâm, Đàn Mạt lúc này vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong, cô đột nhiên thấy sợ hãi, bị dọa đến nổi phải giả vờ làm khách thuê phòng, xoay người đi ngược lại phía của anh.
Chưa đi được hai bước, một giọng nam trầm lạnh đã truyền từ phía sau đến…
“Đàn Mạt, em trốn nữa xem.”
“…?”
Sao anh chỉ nhìn bóng lưng mà đã nhận ra cô thế?
Đàn Mạt chỉ đành xoay người lại, thấy Tạ Kỳ Thâm nói với bọn họ câu gì đó, sau đó trợ lý gật đầu rời đi.
Sau đó, mắt cô chạm vào ánh mắt liếc qua của người đàn ông, một giây sau anh cất bước đi về phía cô.
Khi đi đến trước mặt cô, bóng dáng cao lớn của anh chặn đường đi của cô, nhốt cơ thể nhỏ bé của cô lại.
Bóng đêm sâu thẳm, ánh sáng trong hành lang dài tối mờ.
Mấy giây sau, Đàn Mạt nghe thấy giọng của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, mang theo hơi lạnh của màn đêm “Có ý gì?”
Đàn Mạt nâng đôi mắt mơ màng vì say, chạm vào mắt anh, bóng râm lướt qua sóng mũi cao thẳng của anh, mờ mờ ảo ảo, cấm dục lại trêu người.
Trong lúc luống cuống, giọng của Tạ Kỳ Thâm lại vang lên lần nữa
“Đàn Mạt.”
“Nói chuyện.”
Đàn Mạt không đi được, chỉ có thể nói ra sự thật “Em… có việc muốn nhờ anh giúp đỡ…”