Con đường nhỏ này không biết Chi Đạo đã đi qua bao nhiêu lần, đến mức thuộc lòng từng biển số nhà của mỗi căn hộ nơi đây. In dấu tay lên máy xác nhận dấu tay trước cổng, rồi lại ngước lên nhìn qua căn hộ số 4 ở tầng bảy của tiểu khu. Nơi đó đã được trùng tu lại, cảm giác thật xa lạ.
Đoạn đường tiếp theo cũng chẳng lạ lẫm gì với Chi Đạo, cô không cần bật đèn pin, chà sát lên găng tay nhỏ lấy chút hơi ấm. Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, cả người cô tê cóng, chút ấm áp mới có được lại vụt tắt.
Cô rẽ ở chỗ ngoặt, vòng qua mặt cỏ, lại rẽ một lần nữa, trước mặt là đình hóng gió và chiếc ao nhỏ, cánh cổng dẫn đến dãy căn hộ đơn lấp ló sau chúng.
Cánh cổng của tiểu khu là cửa sắt kiểu cũ, bên trên chạm khắc các loại hoa văn rỗng, xuyên qua khe hở là thấy ngay được biển số nhà của các hộ gia đình, lớp sơn bên trên đã bong tróc chút ít. Toà nhà không có thang máy, có tổng cộng 2 tầng hầm để xe và 7 tầng nhà ở cùng với sân thượng.
Chi Đạo đi lướt qua đình hóng gió, tiến về phía căn hộ của mình, lấy chùm chìa khóa từ trong túi ra, nghịch ngợm xoay tròn chúng trên ngón trỏ. Tiếng va chạm thanh thúy từ các chìa khóa vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Đèn cảm ứng trước cửa nhà sáng lên, ánh sáng rọi từ đỉnh đầu xuống. Chi Đạo dậm dậm chân, ánh đèn cũng chẳng sáng hơn là bao, thứ ánh sáng mờ ảo như có như không khiến cảnh vật xung quanh cũng cứ mơ mơ hồ hồ. Chi Đạo cảm thấy hình như bên trái của cánh cửa có một bóng người đang đứng.
Hoặc có lẽ đó chỉ là cái cây.
Người đó đưa lưng về phía cô, dáng người rất cao, bóng tối bao phủ khiến Chi Đạo chẳng thể nhìn rõ quần áo của người đó, chỉ mơ hồ thấy người đó cúi đầu, dường như đang suy tư.
Chi Đạo cũng chẳng quan tâm đến vị khách xa lạ này, cô bình tĩnh đi đến trước cửa, lấy chìa khóa ra, cúi đầu nhìn cho rõ, rồi nhét chìa khóa vào ổ khóa.
Các bánh răng trên chìa khóa và ổ khóa khớp nhau, Chi Đạo nhẹ nhàng vặn sang phải, cánh cửa răng rắc một tiếng như đáp lại rồi mở ra, cô đứng thẳng người lại, tay đặt trên tay nắm cửa.
Hơi thở ấm áp của ai đó đột nhiên phả lên giữa cổ Chi Đạo, đầu lưỡi ướt át liếm láp một cách sắc tình, thỉnh thoảng người kia còn nhe răng cắn nhẹ một cái. Da thịt truyền đến cảm giác đau ngứa, nơi bị cắn chuyển sang màu hồng, dụ dỗ người nhìn.
Mùi hương mê hoặc quen thuộc của thiếu niên theo xoang mũi hút vào lá phổi. Chi Đạo lại muốn ho khan.
Cô theo bản năng che miệng, hai tay nắm chặt, cả người run run, đến cả cánh môi cũng đang phát run.
Chàng thanh niên ghé sát bên tai cô, dùng cái giọng nam tính khàn khàn trầm thấp khẽ hừ một tiếng.
"Chị ơi, đã lâu không gặp."
Giọng của anh vẫn tinh tế quyến rũ như trước.
Chi Đạo ho khan hai tiếng, cô hút thuốc, giọng nói khàn khàn sàn sạt như lẫn tạp âm, không còn thanh thúy như trước kia.
Cô nói: "Đã lâu không gặp."
Thiếu niên đó đi đến trước người cô, Chi Đạo theo bản năng lùi lại phía sau hai bước, rũ mi che đi ánh sáng trong mắt, cô nghe thấy Minh Bạch hỏi mình.
"Vừa trở về?"