Chi Đạo không muốn lán lại tiếp tục cuộc trò chuyện như hỏi thăm bạn cũ với Minh Bạch, cô gật đầu cho có lệ, tay phải nhanh chóng nắm lấy then cửa, muốn dùng sức kéo ra.
Tiếc là động tác của Minh Bạch còn nhanh hơn, anh vươn tay đẩy mạnh, cánh cửa lại bị khóa lại.
Năm ngón tay trên tay nắm cửa của Chi Đạo nhẹ nhàng giật giật, cô không nói lời nào, thu chân lại bên người, nghiêng đầu chuyển tầm nhìn về phía một gốc hoa trà.
Minh Bạch nhìn cô thật lâu, một làn gió thản nhiên xen vào giữa hai người, thổi bay vài sợi tóc rối trên trán Chi Đạo. Gương mặt Minh Bạch cũng chẳng có vẻ gì là vui vẻ khi gặp lại bạn cũ, khói mù lan tràn, ánh mắt trầm mặc đánh giá người con gái trước mặt. Phải cố gắng lắm anh mới bình ổn được sóng lớn trong nội tâm, bình tĩnh dịu dàng vươn tay phải giúp Chi Đạo vuốt mấy sợi tóc rối ra sau vành tai.
Minh Bạch hỏi cô: "Thật sự không thèm để ý tới anh sao?"
Chi Đạo nghiêng mặt co người vào bóng tối, vô tình né tránh sự đụng chạm tự bàn tay của Minh Bạch.
Cô không nói chuyện.
Áp lực và nỗi buồn bực tích tụ trong hai năm tức khắc lan tràn trong tâm trí Minh Bạch. Anh gằn giọng thật nặng, tiếp tục hỏi cô.
"Đã trở lại vì sao không đi tìm anh?"
"Bọn họ đều nói em điền nguyện vọng đại học ở phương Nam, cho nên anh đã đi tìm em, anh.." Minh Bạch tạm dừng một chút: "Chi Đạo, em đã đồng ý sẽ cùng anh đến phương Bắc học đại học. Nếu là vì chuyện kia.. Hiện tại anh đã hối hận rồi."
"Chi Đạo.. Anh không đồng ý chuyện hai chúng ta chia tay, em cáu kỉnh làm loạn hai năm cũng nên nguôi giận rồi chứ.."
Chi Đạo đánh gãy lời nói của thiếu niên, nắm chặt tay, sắc mặt mệt mỏi: "Được rồi, đừng nói nữa."
Cả người Minh Bạch nhất thời cứng đờ, mím chặt khoé miệng, thần kinh tê dại, tay chân cũng trở nên lóng ngóng không biết phải làm sao. Thiếu niên cũng thể khống chế được cảm xúc nữa, âm giọng có chút run rẩy: "Chi Đạo, anh thật sự sai rồi."
Chi Đạo trầm mặc một lúc, sờ sờ tai trái, cười cười nói với anh: "Trời đã khuya rồi, anh không trở về nhà sao?"
Minh Bạch nghiêm túc nhìn vào hai mắt cô, một phút sau mới chậm rãi thu hồi cảm xúc, cũng cười với cô: "Về nhà?" Thiếu niên lại cúi đầu, gương mặt chìm trong bóng tối âm trầm, nói: "Nhà của anh ở đâu đây?"
Chi Đạo trầm mặc một lúc, nhìn mặt cỏ lộn xộn hai màu xanh non mơn mởn và vàng úa khô héo, lại chậm rãi nhìn về phía ống quần của thiếu niên.
Cô nắm thật chặt quai cặp trên vai, ngẩng mặt cười nói: "Chắc là anh đã thi đậu Bắc Đại? Chúc mừng nhé, từ hồi học cấp ba tôi đã cảm thấy anh rất thông minh, là một thiên tài, cho dù có muốn thi vào trường đại học đứng đầu cả nước cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Mấy năm nay anh thế nào? Tôi còn không biết anh học ngành nào đâu.."
Bầu không khí trầm mặc như chết lặng. Như bình yên trước cơn bão. Khí áp nặng nề dần khuếch tán.