"Chắc là chuyên ngành đứng đầu của Bắc Đại đúng không? Nghe nói, trường đó có chính sách cử đi sinh viên năm ba có thành tích tốt xuất ngoại du học, đào tạo sâu. Tôi cảm thấy con cưng của trời như anh nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, dù sao anh cũng không phải kiểu người chấp nhận cuộc sống bình thường.. Ann thật làm người tiện.."
Cằm của Chi Đạo bỗng nhiên bị Minh Bạch dùng sức nắm chặt, khuôn mặt thiếu niên trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn cô, từng câu chữ tàn nhẫn thốt ra từ trong miệng.
"Nói đủ rồi phải không?"
Gương mặt hoàn hảo của đấng sáng tạo ghé sát lại gần cô, hơi thở của hai người giao nhau, Chi Đạo có thể nhìn rõ những đám mây âm u vần vũ trong ánh mắt anh: "Chi Đạo, em có biết mấy năm nay điều anh nhớ rõ nhất là gì không?"
"Ngày đó, anh vui vẻ cầm giấy thông báo trúng tuyển đi tìm em. Gõ cửa nhà em nguyên một ngày, gọi hơn hai trăm cuộc điện thoại, ngồi dưới đất đợi cả một đêm, cuối cùng là người khác nói cho anh biết gia đình em đã bán căn nhà đó rồi chuyển đi, sẽ không bao giờ trở về nữa."
"Ngày đó, anh đã thề, nếu sau này tìm được em, anh tuyệt đối sẽ bẻ gãy chân của em, dùng dây xích buộc chặt em trên giường, để cho em nhớ rõ một chút. Chi Đạo, không phải em vẫn luôn sợ cha mẹ em biết chuyện đôi ta sao?" Bàn tay Minh Bạch thu lại, nhéo mạnh lên gương mặt cô: "Trước khi đi, em nói, em chỉ là đi ra ngoài đi một chút. Em lừa anh."
Chi Đạo nhịn cơn run rẩy, mặc cho anh chạm vào, ổn định cảm xúc nói: "Vậy lần này chúng ta hảo tụ hảo tán (4)."
Hảo tụ hảo tán (dễ hợp dễ tan): Câu thành ngữ này thường được dùng trong trường hợp khi muốn kết thúc một mối quan hệ thật chóng vánh và gọn gàng, ý chỉ chúng ta đã đến với nhau dễ dàng thì hãy cùng kết thúc nó dễ dàng như lúc đã bắt đầu, đã chia tay thì đừng dây dưa níu kéo.
Minh Bạch lại nói: "Trước nay chỉ có hảo tụ, không có hảo tán."
Chi Đạo chấp nhận bại trận, cơn đau đầu lại ập tới. Cô nâng tay lên, ngón tay cái đè lên huyệt Thái Dương, nửa phút sau mới nói: "Tôi mệt rồi. Có việc gì để ngày mai rồi nói sau."
Minh Bạch nhìn cô một cái, thả tay ra, lần mò trong túi lấy ra chiếc di động, dùng vân tay để khóa xong liền cúi đầu trực tiếp click mở điện thoại giao diện, nói: "Số di động của em, đọc đi."
Chi Đạo trầm mặc hồi lâu, chờ đến khi anh nhẹ nhàng nhíu mày, giương mắt nhìn cô, còn lắc lắc chiếc di động trong tay.
Cô thầm than một tiếng, nhanh chóng báo một dãy số, xong xuôi liền chuẩn bị vòng qua anh rời đi, giọng nói điện tử quen thuộc vang lên bên cạnh: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không tồn tại", cổ áo của cô bị thiếu niên giữ chặt lại.
"Lại lừa anh?"
Ngày hôm qua di động của tôi rơi vào WC."
Minh Bạch trầm mặc, không ngờ anh lại buông ra cô, giọng điệu ôn hòa: "Em không muốn nói cũng không sao. Ngày mai anh đến tìm em, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm."
Chi Đạo theo bản năng lắc đầu cự tuyệt, gương mặt lại bị đôi tay của anh ôm lấy, cưỡng ép mổ lên môi cô một cái, sau khi buông ra liền cười: "Ngày mai gặp lại."
Ngay sau đó Minh Bạch liền xoay người rời đi.