Doãn Huyên Huyên bày ra vẻ mặt "cậu là đồ ngốc" liếc Cố Duy Nhất liền nói: “Trước đây cậu chẳng phải là giúp người khác viết kịch bản sao, coi như là cũng biết vài cái việc vặt của đạo diễn đi. Tớ không soi mói, có thể kiếm tiền, có thể lộ mặt. Nếu ngày nào đó tớ tiếp nhận nhân vật trong phim truyền hình, cậu còn có thể theo tớ đến tổ biên kịch, so với bước tiến của cậu khi xưa còn có thêm lời nha.”
Nghe Doãn Huyên Huyên nói vậy, Cố Duy Nhất rung động, thời điểm lên đại học quả thực cô có giúp người khác viết qua kịch ngắn tên là "Tay Súng", dù không nổi tiếng nhưng cũng quen biết vài người, mặt dày mày dạn giúp cho Doãn Huyên Huyên lôi kéo vài quảng cáo nhỏ cũng không thành vấn đề.
Còn vì một vấn đề quan trọng là sinh hoạt phí của cô và tiền viết kịch bản tích góp được đều đưa cho Thai Tử Vũ mượn, hai tháng nay không còn. Cố gia mặc dù khống chế sinh hoạt phí của Cố Duy Nhất nhưng số tiền kia mỗi tháng đều không phải là ít, hơn nữa người trong nhà đều biết Cố Duy Nhất có thể viết kịch bản kiếm tiền, gần như không cần sử dụng tiền trong nhà, Cố Duy Nhất tự nhiên cũng không muốn mở miệng xin tiền, chủ yếu là cô đã đáp ứng Thai Tử Vũ không nói chuyện cho hắn mượn tiền với người trong nhà. Nếu không với tính cách của chú Thai sao có thể không đập cho hắn một trận, cho nên Cố Duy Nhất hiện tại cực kỳ khẩn trương.
Doãn Huyên Huyên biết rõ Cố Duy Nhất khó xử, bởi vì phần lớn tiền trong tay Thai Tử Vũ đều là tiêu ở trên người cô!
Thấy Cố Duy Nhất có chút động tâm, Doãn Huyên Huyên nũng nịu lắc tay cô: “Nhất Nhất, cậu đáp ứng đi, cứ coi như thử nghiệm một lần, nếu không năm ngoái trong lúc rảnh rỗi cậu cũng không thử làm quản lý, coi như giúp tớ một chút a...”
Cố Duy Nhất bị cô ấy lắc đến trời đất quay cuồng: “Được rồi, tớ đồng ý, nhưng là, Huyên Huyên, có nợ phải có trả, tiền cậu đóng quảng cáo gì đó, mình đều không cần, tớ thay cậu tiếp, chúng ta chia hai tám, tớ chỉ cần hai phần, nếu cậu không đồng ý thì thôi!”
Doãn Huyên Huyên bất đắc dĩ đưa ngón tay ấn khẽ đầu Cố Duy Nhất: “Cậu nha...”
---
ôm husky
Buổi tối, Cố Duy Nhất mặc đồ ngủ gấu mèo màu đen ôm husky ngồi trên sô pha, con mắt sáng ngời, mẹ Cố đi uống nước thấy cô, nhíu mày: “Nhất Nhất, sao giờ này còn chưa ngủ?”
Cố Duy Nhất nhìn nhìn đồng hồ treo trên tường, mười một giờ mười lăm: “Con không ngủ được, mẹ ngủ trước đi!”
Mẹ Cố nhìn thoáng qua: “Tiểu Mộc chưa về, con cứ ngồi đây chờ nó trở lại, trong nồi còn canh, đến lúc đó hâm nóng lại cho nó uống.”
Cố Duy Nhất mím mím môi, hai người họ không phải là ruột thịt a!
Thời gian trôi qua, mí mắt Cố Duy Nhất dần khép lại, nhưng tiếng mở cửa làm cho cô bỗng chốc bừng tỉnh, từ trên ghế salon ngồi dậy. Ở cửa, cánh tay Ngôn Mộc cầm lấy chiếc áo khoác, mang theo khí lạnh của trời đêm.
Thấy Cố Duy Nhất ngồi trên sofa, lông mày Ngôn Mộc cau lại cất bước đi đến: “Em ngồi đây làm cái gì?”